Chương 70:
Khi Phó Vãn đang định lên lầu về nhà thì một giọng nói hùng hậu vang lên từ phía sau:
"Tiểu Phó, muộn thế này rồi mới bán xong sao? Ợ——"
Phó Vãn quay lại, nhận ra đó là chủ nhà Dương Chấn Vinh, khuôn mặt ngăm đen của anh ấy hơi đỏ lên, trên người có mùi rượu, anh ấy vừa mới uống rượu trong vườn hoa của khu dân cư.
Phó Vãn gật đầu rồi đi lên lầu. Dương Chấn Vinh cũng lên lầu theo, xoa mặt muốn giúp Phó Vãn bế đứa bé, nhưng Phó Vãn từ chối.
Dương Chấn Vinh hâm mộ rồi thở dài nói:
"Nếu mẹ của Đóa Đóa cũng yêu thương con mình như cô thì thật tốt."
Nhìn thấy Phó Vãn nhướn mày, Dương Chấn Vinh bổ sung:
"Gần đây tôi bận quá, lò mổ còn hẹn tôi đi xem lợn. Đóa Đóa được nghỉ ở trường mẫu giáo, vốn dĩ tôi muốn mẹ con bé chăm sóc con bé vài ngày, nhưng mẹ con bé nói muốn đi hẹn hò với bạn trai nên không muốn."
Dương Chấn Vinh không còn cách nào khác nên đành phải đưa con gái đi cùng khi đi chợ bán thịt.
Phó Vãn nói:
"Anh Dương hãy nhớ kỹ lời tôi nói lúc trước."
Nói xong, Phó Vãn bế Đoàn Đoàn vào nhà thuê.
Tâm trí của Dương Chấn Vinh vốn đã hỗn độn sau khi uống rượu, anh ấy không thể nhớ rõ Phó Vãn đã nói gì, hình như là không được để Đóa Đóa chơi với thỏ, hay là không được tháo dây buộc tóc trong ba ngày nhỉ?
Về đến nhà, Phó Vãn vỗ vỗ lưng Đoàn Đoàn:
"Gọi đầu bếp."
Cùng lúc đó, đôi mắt của bà lão toát ra ánh sáng không hợp với khuôn mặt của bà:
"Đầu bếp, đầu bếp, tôi có thể trở nên xinh đẹp hơn được không?"
Phó Vãn: "Có thể."
Tinh quái tu luyện có thể giữ được khuôn mặt ở trạng thái đỉnh cao. Chẳng qua là cây hòe tinh già này có âm khí tự nhiên nhưng lại không biết phương pháp tu luyện nên chỉ có thể giữ bộ dáng già nua theo tuổi trăm năm của mình. Đôi mắt của bà lão hòe tinh trở nên sáng hơn:
"Đầu bếp, cô có thể dạy tôi không? Nếu tôi trở thành một cô gái trẻ, có phải tôi sẽ làm tiểu Tiết mê đến chết không?"
Phó Vãn đi vào trong khu dân cư:
"Còn tùy tâm vào trạng của tôi."
Cây hòe tinh nghe thấy hấp dẫn, vui vẻ đậu xe đậu vô bãi đất trống, sau đó bị Phó Vãn bảo quay lại chỗ tế đàn dưới cây.
-
Trong khi đó, theo chỉ dẫn của Phó Vãn, Vương Phong không đến nhà hàng để lấy đồ ăn mà cưỡi con xe điện nhỏ trực tiếp đến Khu dân cư Giang Nam.
Trời khuya không bóng người, nhân viên bảo vệ khu dân cư đang ngủ gật ở cửa. Vương Phong đỗ eDonkey ở ngoài, lấy chai nước khoáng rỗng tối qua từ trong túi ra, lo lắng bước vào sảnh vào của tòa nhà. Mỗi bước đi của anh ấy đều vô cùng chậm chạp và khó khăn.
Lần trước đến đó anh ấy không biết gì cả, nhưng lần này anh ấy biết tất cả. Cái khác không nói, nếu một cô gái chết ở cửa số 04 trên tầng 18 thì đó chắc chắn là một ngôi nhà ma ám!
Vương Phong đứng ở cửa thang máy, chăm chú nhìn vào màn hình hiển thị. Là một số bình thường.
Thang máy đến tầng một, mở cửa sang hai bên.
Vương Phong hít sâu một hơi, chuẩn bị tinh thần bước vào trong. Ngay khi cửa thang máy sắp đóng lại, một cô bé bất ngờ xuất hiện ở lối vào thang máy, cô bé đang cố gắng đi vào thang máy.
Cửa thang máy không cảm nhận được có người nên đóng của như bình thường, các cánh cửa va vào nhau phát ra tiếng va chạm.
Vương Phong bám vào cửa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền