Chương 72:
Đoàn Đoàn đang ngồi ở bàn ăn sáng, trên môi vẫn còn vết sữa, cậu nhóc rất tò mò nhìn món quà:
"Anh Tiểu Dương, đây là gì thế?"
Triệu Dương mang theo quà, trong đó có trái cây, sữa trẻ em, cùng một ít giấy màu và bút màu cho trẻ em chơi. Cậu ấy vô cùng cảm động, thế mà cậu ấy lại gõ của nhà đầu bếp Phó vào ban ngày. Triệu Dương mang theo quà, trong đó có trái cây, sữa trẻ em, cùng một ít giấy màu và bút màu cho trẻ em chơi. Cậu ấy còn lấy ra hai hộp bìa cứng đẩy đến trước mặt Đoàn Đoàn:
"Cái này là do chị dâu tôi đưa cho Đoàn Đoàn."
"Điện thoại di động và đồng hồ trẻ em."
Triệu Dương giúp mở ra, lại nói thêm:
"Đầu bếp Phó, đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là món quà nhỏ dành cho trẻ con thôi."
Phó Vãn nhìn thoáng qua một cái, thấy rằng đó đều là những mẫu mới nhất mới ra mắt của điện thoại. Xã hội ngày nay không còn như xưa nữa, Phó Vãn không phản đối việc Đoàn Đoàn sử dụng sản phẩm điện tử, nhiều nhất là cô sẽ cho cậu bé mở ra chế độ tuổi teen.
Thấy Phó Vãn gật đầu, Đoàn Đoàn vui vẻ nhận lấy, dùng giọng ngọt ngào hỏi:
"Anh Tiểu Dương, sau này Đoàn Đoàn có thể giúp mẹ thu hút khách hàng trên Internet không?"
Đây là sự thật.
Sau khi Đoàn Đoàn nhanh chóng ăn sáng xong, Triệu Dương ngồi bên cạnh Đoàn Đoàn và dạy cậu nhóc cách sử dụng điện thoại di động và đồng hồ trẻ em. Đoàn Đoàn rất thông minh nên vừa học đã biết.
Cậu bé cũng đã đăng ký hai ID weibo và ID video ngắn có tên "Quầy đồ ăn của Đoàn Đoàn và mẹ" dưới sự hướng dẫn của Triệu Dương, Triệu Dương đã trở thành người follow đầu tiên của cậu bé.
"Mẹ ơi, con có thể cùng anh Tiểu Dương đi chợ rau mua rau được không?"
Đoàn Đoàn vẫn chưa quên mẹ muốn ăn cùng mình, vừa nhìn đồng hồ trên tường vừa hỏi.
"Được." Phó Vãn gật đầu, dùng điện thoại di động chuyển một ngàn tệ vào tài khoản WeChat mới đăng ký của Đoàn Đoàn.
Triệu Dương cảm thấy Phó Vãn quá khách khí, chút tiền nhỏ này để cậu ấy trả cũng được mà?
Triệu Dương vừa dở khóc dở cười, cậu ấy cũng phần nào hiểu được vì sao Đoàn Đoàn phải giáng chức cậu ấy là anh rồi, bây giờ bọn họ là anh em! Hai người đang thay giày ở cửa, Triệu Dương vừa xỏ giày vào thì nghe thấy Đoàn Đoàn đang buộc dây giày ở một bên hỏi:
"Thu Thu, cậu có muốn đi cùng chúng tớ không?"
Thu Thu không thích ra ngoài kể từ khi cô bé đến nhà mới, trước kia cô bé thường thích đi lang thang trong trại trẻ mồ côi hù dọa viện trưởng vào ban ngày.
Thu Thu là một con quỷ rất lợi lại, cô bé không sợ ánh nắng mặt trời như những con quỷ bình thường. Miễn là chưa đến gần trưa thì cô bé có thể xuất hiện trong thời gian ngắn
Thu Thu ôm con thỏ hồng, vuốt ve đôi tai dài của con thỏ, lắc đầu:
"Không, đi đi."
Triệu Dương: "?"
Nhà đầu bếp Phó còn ai khác ư?
Triệu Dương không nhịn được hỏi:
"Đầu bếp Phó, nhà cô còn có con gái ư?"
Lần trước cậu ấy gõ cửa bên trong vẫn truyền đến tiếng bé gái hát những bài đồng dao
"Thỏ con, ngoan nhé, đừng mở, đừng mở."
Phó Vãn bĩu môi:
"Đoàn Đoàn là con một."
Triệu Dương im lặng một lúc, sau khi dùng mình một cái cậu ấy quyết đoán rời khỏi nhà cùng Đoàn Đoàn, đi đến chợ rau gần nhà.
Chợ rau cách đó không xa, chỉ khoảng 700 đến 800 mét nên hai người đi bộ tới đó chưa đầy mười phút.
Buổi sáng ở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền