Chương 76
Dương Chấn Vinh cảm thấy ớn lạnh khi nghĩ đến những gì đã xảy ra ngày hôm nay. Người thân duy nhất của anh ấy trên thế giới, Đóa Đóa, bị mắc kẹt trong nước và không thể di chuyển, suýt chút nữa đã chết.
Nếu không có Phó Vãn...
Dương Chấn Vinh run rẩy, sợ hãi đến mức không dám tiếp tục suy nghĩ nữa.
Trong đầu Dương Chấn Vinh lúc này mới hiểu được vì sao Phó Vãn lại đưa ra yêu cầu vô lý như vậy, nhờ anh ấy giúp cô kiếm một quầy bán đồ ăn. Anh ấy nhớ lại ngày hôm đó, khi Phó Vãn đề nghị anh ấy giúp tìm một quầy bán đồ ăn thì anh ấy thực sự đã đồng ý, cũng giúp cô làm việc đó. Tuy nhiên, anh ấy đã mua lại chiếc xe cũ của bà Vương, tổng chi phí chỉ có năm trăm nhân dân tệ mà thôi.
Dương Chấn Vinh lập tức vô cùng hối hận, khuôn mặt màu đồng càng đỏ bừng vì xấu hổ. Hôm nay con gái còn sống, vẫn có thể ăn thịt viên, còn có thể ngọt ngào gọi anh ấy là ba, tất cả đều là nhờ Phó Vãn.
Nhưng thứ mà anh ấy chuẩn bị cho người ta lại là một quầy hàng cũ...
Dù thế nào đi nữa, anh ấy cũng nên chuẩn bị một chiếc xe bán đồ ăn mới tinh cho Phó Vãn!
Cho dù là mới toanh cũng chỉ có bốn đến năm nghìn tệ thôi, chẳng lẽ Đóa Đóa của anh ấy chỉ đáng giá bốn đến năm nghìn tệ nhỏ này sao?
Dương Chấn Vinh cũng là một người đàn ông rất trung thực. Anh ấy hơi cau mày, gõ cái trán màu đồng của mình xuống đất, quỳ lạy Phó Vãn ba lần. Trên sàn gạch men sứ lập tức truyền đến tiếng va chạm nặng nề.
Phó Vãn đứng đó nhận vài cái gật đầu từ Dương Chấn Vinh một cách vô tư.
Cô nói:
"Nhân quả tuần hoàn, vì đã nhận được ơn nghĩa của anh nên tôi sẽ trả lại cho anh, hóa giải một khó khăn cho anh."
Dương Chấn Vinh hơi mơ màng ngước nhìn Phó Vãn. Tuy cô ăn mặc giản dị nhưng lại toát ra khí chất thanh tao và tao nhã, có vẻ như anh ấy vẫn không hiểu ý của Phó Vãn.
Dương Chấn Vinh suy nghĩ một chút, đột nhiên như nghĩ tới cái gì mà kinh ngạc lên tiếng:
"Tiểu Phó, cô nói đáp lại ân huệ của tôi, ý của cô là... là nói tôi thay cô mua quầy bán đồ ăn sao?"
Phó Vãn khẽ mỉm cười, cũng không phủ nhận.
Cô vừa trở về từ chuyến du hành thời gian, quỹ mua hàng hai nghìn nhân dân tệ do hệ thống thực phẩm cung cấp đến nay đã được cô sử dụng hết, nếu muốn mở quán ăn thì phải vay mượn từ bên ngoài.
Mà Dương Chấn Vinh chính là ngoại lực được Phó Vãn lựa chọn.
Trên mặt Dương Chấn Vinh hiện lên vẻ nóng nảy, anh ấy lau tay vào quần nói:
"Tiểu Phó, tôi thật sự không biết là do nguyên nhân này. Nếu không thì tôi đổi quầy hàng cho cô nhé? Anh Hoàng là bạn tôi ở chợ bán đồ ăn có kiến thức về các quầy hàng thực phẩm, tôi đổi cho cô một cái khác có trị giá mười nghìn, hoặc là tôi sẽ đích thân đưa cô đi chọn một cái sang trọng hơn nhé?"
"Đúng rồi, cô sẽ không phải trả tiền thuê nhà nữa, muốn ở đây bao lâu tùy thích cũng được."
"Anh chỉ thay tôi mua quầy bán đồ ăn thôi, tiền thuê nhà tôi sẽ trả cho anh như thường lệ."
Phó Vãn nói thêm:
"Không cần đổi quầy hàng, tôi không phải là thực khách."
Hệ thống mỹ thực: [... ]
Dẫn theo nhiều kí chủ như vậy, chỉ có những thực khách ở thế giới này là thảm nhất.
Dương Chấn Vinh xấu hổ, vội vàng bổ sung: "Đúng vậy, chỉ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền