ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 93:

Ngoài cửa truyền đến giọng nói ngây thơ của một bé trai:

"Dì ơi, chú ơi, đây là chỗ nào vậy?"

Mọi người đồng loạt nhìn sang, đó là một bé trai khoảng năm sáu tuổi, đây cũng là người sống!

Làm sao thằng bé vào được đây?

Phùng Kiện muốn gào lên, sao cha mẹ không quản được con cái vậy? Con nhà ai đây?

Phó Vãn cười nói:

"Có lẽ họ đến đây để xem pháo hoa ở công viên giải trí?"

Đoàn Đoàn nghe vậy lập tức có chút mong chờ, sẽ có bắn pháo hoa sao? Cậu bé rất muốn xem!

Quỷ Mẫu sắp chết nhìn chằm chằm Lưu Vũ Phỉ và cậu bé đó, không biết bà ta đang suy nghĩ gì.

Tạ Khiêm căng thẳng, vội vàng nói:

"Phó tiền bối, có thể Quỷ Mẫu định bắt họ làm con tin!"

Cậu ấy vừa dứt lời, Quỷ Mẫu đột nhiên vọt lên, như thể dùng hết toàn bộ sức lực của mình.

Từ trên đỉnh đầu vang lên tiếng thở dài nhẹ nhàng của Phó Vãn:

"Thứ ngỗ nghịch bất hiếu, đến cả mẹ ruột cha nuôi cũng dám đánh."

Một luồng linh lực mạnh mẽ non nớt ập đến, Quỷ Mẫu còn chưa kịp tiếp xúc với Lưu Vũ Phỉ và cậu bé thì đã bị đánh bay ra ngoài, bà ta chỉ có thể quỳ rạp trên mặt đất thở hổn hển.

Quỷ Mẫu cúi đầu, mái tóc đen bết bẩn che đi khuôn mặt đầy sẹo, phát ra tiếng cười quái dị:

"Mẹ đẻ cha nuôi? Lúc tôi sinh ra, mẹ tôi đã chết rồi, cha nuôi cũng đã đầu thai, hiện giờ không biết được vài tuổi chưa."

Phó Vãn nhìn về phía Lưu Vũ Phỉ và cậu bé đang ngây ngốc. Phùng Kiện lập tức căng thẳng, quan tâm hỏi:

"Đầu bếp Phó, Vũ Phỉ có vấn đề gì sao?"

Phó Vãn cười nhạt, bấm tay niệm chú, một luồng ánh sáng nhạt từ các đầu ngón tay cô rót vào giữa mày của Lưu Vũ Phỉ và cậu bé, hai người đột nhiên trở nên mơ màng.

Quỷ Mẫu nhìn chằm chằm vào một lớn một nhỏ này, cả hai đều có phẩm chất tốt, nếu có thể bắt được hồn phách của họ lên Chợ Ma bán chắc hẳn sẽ được giá tốt, đặc biệt là cô bé này, chắc chắn sẽ có rất nhiều người muốn tranh giành để kết âm thân.

Trong lúc Quỷ Mẫu còn đang suy nghĩ, Lưu Vũ Phỉ và cậu bé đã dần dần tỉnh lại. Trên mặt hai người hiện ra những biểu cảm không phù hợp với tuổi tác, khuôn mặt xinh đẹp của Lưu Vũ Phỉ hiện lên vẻ ôn nhu và thanh tao, nhìn Quỷ Mẫu một lời khó nói hết.

Khuôn mặt non nớt của cậu bé trai che giấu vẻ đau đớn vô cùng, trông có hơi buồn cười.

Phùng Kiện hiểu rất rõ cháu ngoại mình, con bé tuyệt đối sẽ không lộ ra vẻ mặt này, cứ như đột nhiên biến thành người khác vậy.

Nghĩ đến việc có nhiều âm hồn như vậy, lòng Phùng Kiện bỗng lo lắng, vội vàng hỏi Tạ Khiêm:

"Thiên sư Tạ, cậu xem tình hình hiện tại là như thế nào? Cháu gái tôi và cậu bé kia có phải bị ma quỷ nhập vào không?"

Tạ Khiêm đáp:

"Còn chưa rõ ràng lắm."

Vẻ mặt Tạ Khiêm nghiêm trọng, mới gặp Phó Vãn hai ngày ngắn ngủi, nhưng cậu ấy đã nhận ra rằng mình còn rất nhiều điều cần học hỏi. Tình trạng này nhìn thì giống ma nhập, nhưng hình như lại có vẻ hơi khác.

Lưu Vũ Phỉ không màng đến sự ngăn cản của Phùng Kiện, cô ấy dẫn đầu đi về phía Quỷ Mẫu, cúi người vuốt ve mái tóc dài đen bết đất của bà ta, giọng nói ôn nhu:

"Hóa ra Xảo Phượng của chúng ta lớn lên trông như thế này."

Quỷ Mẫu nghe được cách xưng hô này, cả người cứng đờ!

Xảo Phượng!

Đó là tên mà người mẹ đã mất đặt cho

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip