ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 102

Núi non xanh biếc, nối liền không dứt. Dãy núi Côn Luân trải dài từ xa tới gần, chồng chéo vào nhau, phủ lên tuyết trắng như ngọc, tựa vào trong ôm ấp của bầu trời.

Đỉnh núi nhấp nhô, các cụm núi quanh co nối liền, ngọn này cao hơn ngọn kia giống như đang tranh hùng, giống như một thanh bảo kiếm sắc bén xông thẳng lên trời xanh, vô cùng nguy hiểm.

Núi liền núi kéo dài, giống như đang nối tay của bọn nó lại với nhau, khép kín một con sông hùng vĩ ở trong lồng ngực của bọn nó.

Trong những khe nứt của tảng đá mọc đầy những cây dại cong queo ngoằn nghèo, nhìn giống như lông trên người của một người khổng lồ.

Đỉnh ở phía Đông giống như một con báo biển đang đứng ngẩng cao đầu, yên lặng nhìn chăm chú về phía Đông trùng điệp giống như những đụn mây đang tụ tập lại với nhau.

Tô Lan Tâm và Lâm Tỏa đang thong dong qua lại như con thoi trong khu rừng rậm này. Tô Lan Tâm nói cho Lâm Tỏa kế hoạch của mình:

"Tôi phải đi tới đỉnh sâu nhất ở phía Đông, trong mười ngày sẽ tới, ở lại đó năm ngày, đúng lúc khi trở về có thể tham gia cuộc thi thanh niên huyền môn luôn."

Nghe vậy, Lâm Tỏa theo sát sau cô, nói:

"Lần thi đấu này, nhất định Lan Tâm sẽ giành được giải quán quân, không có chút nghi ngờ nào. Nhưng mà nếu đã đi đỉnh sâu nhất ở phía Đông, vậy tại sao chúng ta không xuất phát từ phía Đông? Mà lại đi qua những rừng cây nguy hiểm này?"

Tô Lan Tâm quay đầu nhìn vị tinh anh xuất thân từ nhà giàu, đến tông môn để bồi dưỡng này một cái. Cái nhìn này làm cho da đầu Lâm Tỏa tê dại, lông tơ dựng đứng lên.

"Trước đây khi anh tu luyện thì đều tĩnh tọa ở tông môn, luyện tập thuật pháp ở trong sân thí luyện sao?"

Tô Lan Tâm hỏi.

Lâm Tỏa nhỏ giọng đáp:

"Không tu luyện như vậy thì tu luyện như thế nào?"

Sau đó, nghĩ tới vị trí bây giờ của bọn họ, anh kinh ngạc nói:

"Lẽ nào Lan Tâm đều lấy mãnh thú làm đối tượng tiến hành tu luyện sao? Cái này, cái này, cái này sợ là..."

"Anh đang muốn nói không thể giết mãnh thú sao?"

Tô Lan Tâm nhìn Lâm Tỏa một cách khinh bỉ:

"Tôi đâu có ngốc, những mãnh thú này bây giờ có con nào không phải là động vật được bảo vệ cấp một cấp hai chứ? Tôi không muốn phạm pháp."

Lâm Tỏa thấy mình đã hiểu lầm, gãi đầu xấu hổ nở nụ cười.

Tô Lan Tâm tiếp tục nói:

"Tôi chỉ lợi dụng hung tính của những dã thú này để rèn luyện bản thân mà thôi. Anh..."

Đúng lúc này,

"Xoạt xoạt xoạt."

Có âm thanh gì đó truyền tới từ bên trái, Tô Lan Tâm lập tức dừng đề tài lại, ra hiệu cho Lâm Tỏa dừng chân, sau đó yêu lặng vểnh tai lên lắng nghe.

Không qua bao lâu, chỉ thấy có một con heo rừng cường tráng xông ra từ trong một bụi cỏ cao một thước.

Con heo rừng này thân thể cường tráng, tứ chi to ngắn, đầu dài mà gầy, tai nhỏ dựng thẳng, mũi nhọn, lông gai rất cứng, giống như là mũi kim đang vểnh lên.

Heo rừng hung bạo, có răng nanh, heo rừng càng già, răng nanh càng dài, giống như là hai cây đao thép. Mà răng nanh nhô ra của con heo rừng này đã nói rõ cho bọn họ rằng, nó không dễ đối phó.

Ánh mắt của heo rừng lạnh lẽo, sáng bóng, làm cho lông tơ toàn thân người ta dựng thẳng lên. Lâm Tỏa không tự chủ mà bày ra tư thế phòng thủ, Tô Lan Tâm lại có hơi thất vọng lắc đầu.

"Con heo rừng này không phù hợp với

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip