ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 110

Lan Tâm ngửi linh khí để tìm kiếm xung quanh. Cô biết đây là địa bàn của hổ, ngay cả một con chuột cũng không có, chỉ có một vài con kiến, vì vậy không có nguy hiểm gì.

Nhưng ở đây trừ cổ thụ chọc trời ra thì chính là cỏ dại, trên đất còn chất đầy lá rụng. Lan Tâm tìm xung quanh một lượt cũng không nhìn thấy dấu vết của linh dược, ngay cả bên dưới lá cây cô cũng lật lên tìm, nhưng ngay cả một chiếc lá của linh dược cũng không tìm thấy.

Lẽ nào cô ngửi sai rồi sao? Lan Tâm cảm nhận kỹ lại, không sai mà! Mùi này chính là mùi do linh thảo tỏa ra, hơn nữa mùi chỗ này còn là nồng nhất, hơn nữa có hơi giống với mùi của hoa ngọc lan. Dấu vết con hổ để lại cũng đã chứng minh thời gian nó ở lại nơi này là dài nhất. Sao lại không tìm thấy chứ?

Cùng lúc ấy, Lâm Tỏa dùng một chiêu quật ngã con hổ. Ngay khi đó, Lan Tâm nhìn thấy có một đống xương cốt vụn chất đống ở nơi đó, đột nhiên cô phản ứng lại.

Cô ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên, có một đóa linh chi rất to đang mọc ở trên thân cây cổ thụ.

"Ngọc mặc bát lâm thanh trúc vũ, linh chi vẩy lộ ngọc lan hương."

Chẳng trách cô vẫn luôn ngửi thấy mùi hoa ngọc lan.

Linh chi chủ yếu sinh trưởng ở trên cây mục, hoặc là phần gốc của cây. Lan Tâm không tìm thấy trên mặt đất, là vì trước đó Lan Tâm vẫn luôn không nghĩ tới sẽ là linh chi.

Nhưng mà nó cũng mọc ở thân cây lá kim, linh chi thuộc về loại nấm, phần lớn đều mọc ở nơi có nhiều ánh sáng mặt trời, cây cối khá thưa thớt, hoặc là khu đất trống.

Cây gỗ lim này thô chắc cao thẳng, phần đỉnh là mấy chạc cây ngoằn ngoèo rối rắm duỗi ra, đang có những tia sáng mặt trời xuyên xuống. Vừa đúng phù hợp với điều kiện sinh trưởng của linh chi.

Lan Tâm nhìn cây linh chi ít nhất trên trăm năm này, trong lòng có một suy nghĩ: thân hình như tường vân, màu như khói tím, như nắp như cỏ lại như ô, núi sâu giấu thuốc quý. Gốc linh chi này không hề phụ với cái tên "tiên thảo" của nó.

Nếu như dùng cái này để làm thuốc, vậy hiệu quả sẽ chẳng phải chỉ tốt bình thường.

Nhưng mà cạnh linh thảo có linh thú canh giữ, rõ ràng con hổ kia không phải, hổ không leo lên được cây, không bảo vệ được linh thảo.

Lan Tâm nhìn ở xung quanh linh thảo, rồi đột nhiên nhảy lên trên một cành cây ở đối diện linh thảo, quan sát cẩn thận nhánh cây to chắc nịch ngay phía trên linh chi.

Quả nhiên, Lan Tâm chớp chớp mắt, nơi đó nào phải là cành cây thô to gì, rõ ràng là một con rắn màu nâu đất đang quấn quanh từ trái sang phải ở đó, nó không động lấy một cái, đầu rắn đúng lúc vắt ở phía trên linh chi.

Chẳng trách phía dưới toàn là xương vụn của các loại chim! Cảm giác như là rắn độc cắn chết những loại chim muốn ăn linh chi, sau đó xác của bọn nó rơi xuống làm đồ ăn sẵn cho con hổ.

Xem ra con hổ này cũng không đơn giản, lại không bị con rắn độc này cắn chết.

Nhưng mà cũng đúng, thiên nhiên coi trọng tương sinh tương khắc, âm dương hài hòa, trong phạm vi trăm bước quanh rắn độc chắc chắn sẽ có thuốc giải, và thường sẽ là thảo dược. Xem ra con hổ này đã may mắn ăn được thuốc giải.

"Lan Tâm đạo hữu có phát hiện gì không?"

Lâm Tỏa sau khi đánh con hổ ngất đi, thấy Lan Tâm nhảy lên trên cây ngồi thì vội vàng hỏi.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip