ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 113

Mắt thấy đã đi được hơn nửa hành trình, hai người lại đi tới một khu rừng cây ăn quả, nhìn thấy bạt ngàn cây ăn quả, bên trên đều kết đầy quả.

Cây này nhìn giống cây lê dại, nở hoa màu vàng, kết quả màu đỏ.

Lan Tâm nhặt quả trên mặt đất lên ngửi thử, mùi quả ngửi giống quả mận, bẻ ra, bên trong không có hạt.

"Lẽ nào đây là... cây sa đường?"

"Cây sa đường?"

Lâm Tỏa đột nhiên cảm thấy mình đã đọc quá ít sách, những thứ Lan Tâm nói anh đều không biết, xem ra sau khi trở về phải đọc thêm nhiều sách mới được.

Lan Tâm gật đầu:

"Chắc sẽ không sai, có viết: "

Có loại cây, dáng nó như đường, hoa vàng quả đỏ, vị nó như mận mà không có hạt, tên là Sa Đường, có thể ngự thủy, ăn vào làm người ta sẽ không chết đuối.

"

Hai ngày nay bọn họ cũng nhìn thấy một ít các loài cây trong truyền thuyết trên núi Côn Luân, chẳng qua không biết liệu có thể nhìn thấy những vật trong thần thoại khác không.

Trong truyền thuyết, trên Côn Luân Hư có cây ngọc, cây bất tử, cây lang can còn có phượng hoàng và chim loan. Quả mọc trên cây bất tử người ăn vào sẽ có thể không chết, mỹ ngọc sinh trưởng trên cây lang can là thức ăn của phượng hoàng và chim loan.

có viết: Có một quốc gia bất tử, người dân họ A, lấy Cam Mộc làm thức ăn, người đời sau gọi Cam Mộc là cây bất tử, ăn vào sẽ không già.

"

Cái này lấy ra từ trong thân cây đấy, không nói là một đời, nhưng giữ được mấy chục năm thì hẳn không có vấn đề gì.

"

Lan Tâm cất quả đi, nói: "

Như vậy đi! Tôi lại thu thập thêm một ít dược liệu nữa, tới lúc đó luyện thành đan rồi cho anh ăn, chắc hiệu quả cũng không tệ đâu.

"

Lâm Tỏa nở nụ cười tùy theo ý cô: "

Cô sắp xếp đi! Tôi thế nào cũng được.

"

Đợi Lâm Tỏa bình tĩnh hái xong mấy quả sa đường, rồi lại đưa cho Lan Tâm cất đi cẩn thận.

"

Cứu với! Cứu tôi với! Có ai không? Cứu tôi với!

"

Cùng lúc ấy, lúc Lan tâm đang nghĩ ngợi lung tung thì có một trận tiếng kêu cứu truyền tới.

Lâm Tỏa đang hái quả sa đường cũng ngừng tay lại, hai người nhìn nhau một cái.

Hai người mới từ từ đi về phía bên đó.

Đi xuyên qua rừng cây sa đường, chỉ thấy phía trước là một bãi cỏ bằng phẳng rộng lớn. Giờ trời đã cuối thu, có xanh đã biến thành màu vàng từ lâu.

Trên bãi cỏ, có một cô gái mặc váy màu đỏ đang ngồi trên bãi cỏ, bên cạnh đặt một cái giỏ, cô ấy đang nhìn xung quanh hô to cầu cứu, nghe thấy có người tới, cô ấy lập tức quay đầu nhìn về phía người đến.

Lâm Tỏa buột miệng nói: "

Hồng y bạc sa như hoa diễm, liễu mi phượng nhãn tiếu giai nhân.

" (người đẹp váy đỏ voan mỏng mày liễu mắt phượng)

"

Đạm tảo nga mi nhãn hàm xuân, phấn nhị tô dung kiểu dục trích.

" Lan Tâm cũng đồng thời mở miệng. (mày nhẹ mắt trong, mặt như hoa đào, dịu dàng như ngọc)

Hai người đồng thời cảm thán, Lan Tâm tiếp tục nói: "

Anh thật biết thưởng thức!

"

Lâm Tỏa cũng chắp tay nói: "

Như nhau như nhau!

"

Hai người nhìn nhau mỉm cười, rồi lại nhìn về phía cô gái đó.

Hai người nói chuyện một lúc, rồi tiếp tục lên đường, nhân lúc trước khi trời tối tìm được một nơi nghỉ ngơi một đêm mới tiếp tục đi về phía trước.

Hai ngày sau đó, đường đi của hai người đều có sợ nhưng không hề nguy hiểm, cũng thu hoạch được rất nhiều dược liệu.

Lâm Tỏa tròn mắt nhìn quả xanh trong tay: "

Thật sự có trường sinh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip