Chương 117
Hai bên lâm vào thế giằng co, lập tức chuẩn bị ra tay.
Lan Tâm không muốn tiếp tục giả vờ nữa, nói thẳng:
"Không biết trong trà này có cái gì? Mà làm tông chủ hao tâm tổn trí như vậy?"
Phía đối diện vừa nghe vậy thì lập tức đứng lên toàn bộ, dáng vẻ vô tội như không biết cô đang nói cái gì.
Lan Tâm bình tĩnh nói:
"Được rồi, chúng ta đều đừng giả vờ nữa, không ngại mệt à? Ông nói đi? Tông chủ? À, không đúng, hoặc nên gọi ông là hồ ly đỏ?"
Phía đối phương thấy bị Lan Tâm vạch trần, tông chủ cũng không giả vờ nữa, trực tiếp hóa thành một làn khói, sau đó lại biến thành con hồ ly đỏ bảy đuôi trước đó bọn họ đã từng gặp.
Hồ Thanh không vui nói:
"Sao hai người lại nhìn ra được? Tôi tự đánh giá là màn này không hề có sơ hở!"
Lan Tâm cũng đứng dậy nói thẳng:
"Xem ra các cô thật sự chưa từng xuống núi. Sơ hở khắp nơi mà lại nói là không có chút sơ hở nào, sao các cô ngây thơ quá vậy?"
Hồ Thanh kiêu ngạo nói:
"Tôi biết mỹ nhân kế giả vờ yếu đuối đã bị dùng chán rồi, vì vậy cố ý giả trang thành người tu đạo giống với các cậu, còn chuẩn bị ra câu chuyện về tông môn ẩn thế, tại sao các cậu lại nhận ra chứ? Tôi cũng phải biết được mình đã lộ tẩy ở chỗ nào!"
Lan Tâm nhíu mày:
"Có cần phải hỏi tới tường tận như thế không? Vậy không phải là càng hỏi càng đau lòng à?"
Lan Tâm khó xử gãi đầu nói:
"Cô vừa mở miệng đã nói hồ ly đỏ sẽ ăn chúng tôi, nói trước đây cô ấy đã làm như vậy, nhưng mà tại sao tông môn các cô vẫn cứ không diệt trừ cô ấy? Không phải tôi có hỏi tông môn các cô ăn cái gì mặc cái gì sao? Cô còn nói chưa từng có ai xuống núi, vậy đời này không phải các cô sẽ kết hôn cận huyết à? Còn có bên ngoài Thanh Khâu Cốc này chất đống nhiều lông gà rừng như vậy! Đây không phải đều là sơ hở sao? Không phải đều có vấn đề à?"
Đương nhiên quan trọng nhất chính là, trên người Hồ Thanh và trên người hồ ly đỏ có mùi hồ ly giống nhau, vừa ngửi đã biết là cùng một bọn. Lời này Lan Tâm không nói, nếu không sợ rằng sẽ hoàn toàn chọc điên đối phương, chỉ nhìn gương mặt tức tới xanh lét bây giờ của đối phương, nhất định cô không thể nói thêm nữa!
Hồ ly đỏ bị lời này kích thích, hai tay kéo cung tên, tức giận gào lên: "Cô..." Lúc đang muốn xông qua, Hồ Thanh lại ấn bả vai hồ ly đỏ lại, bình tĩnh nói:
"Nguyện nghe nói rõ!"
Lan Tâm thấy đối phương chưa từng bỏ ý định truy hỏi, chỉ đành nói:
"Quả thật các cô cũng cao tay, đầu tiên là dùng mỹ nhân kế dụ dỗ, thấy mỹ nhân kế không thành, cô lại đột nhiên xuất hiện trở thành bên cứu người! Người bình thường chỉ chú ý tới hồ ly lừa gạt, sẽ lơ là vấn đề của cô. Nhưng cô quá biết nhẫn nhịn, rõ ràng muốn tức giận lắm rồi, nhưng ngay cả cái này cũng có thể nhịn lại. Dù sao cũng có một đống lớn, tôi cũng lười nói!"
Lúc này, hồ ly đỏ xua tay, hai người đàn ông phía sau biến thành hồ ly đỏ con nhảy đi, mà nhà lá cũng biến mất không còn.
Thì ra tất cả những thứ này đều là ảo thuật của hồ ly đỏ. Lan Tâm cũng không nghĩ tới con hồ ly đỏ này không chỉ rất giỏi mị thuật, mà còn có ảo thuật cao siêu giống y như thật như vậy, cô thật sự đã coi thường cô ta rồi.
Mấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền