ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 119

Lan Tâm và Lâm Tỏa hết cách nhìn hai con hồ ly này vẫn mang vẻ mặt không tin, không ngừng làm ra mấy chuyện bịt tai trộm chuông.

Lan Tâm cũng lười nói chuyện với mấy con hồ ly nói mãi không thông này, cô kéo Lâm Tỏa tìm một nơi ngồi xuống.

Hai con hồ ly thấy vậy thì dùng chân trước xoa mặt, Lan Tâm cảm thấy mình không cần các cô ấy nói, cũng có thể nhìn thấy sự nghi hoặc trên mặt mấy con hồ ly.

Cho đến khi Lan Tâm cất hồng lăng đi, hồ ly đỏ lấy lại được tự do lập tức vươn mình, khôi phục thành hình dáng bình thường, thử làm ra động tác chạy trốn.

Nó nhìn xung quanh, biết cho dù làm thế nào thì cũng không thể chạy thoát được, vì vậy bảo em gái đặt hai con hồ ly đỏ nhỏ xuống, đến bây giờ đã không cần phải trốn tránh nữa, dù sao trốn tránh cũng không còn tác dụng gì.

Hai con hồ ly đỏ nhỏ cũng không dám chạy linh tinh, yên tĩnh rúc vào chỗ dưới bụng của hồ ly đỏ, run run rẩy rẩy.

Hồ Thanh thấy vậy thì rất đau lòng, tự trách nói với hồ ly đỏ:

"Xin lỗi, chị, đều trách em, là em không thể dẫn bọn nó chạy thoát được."

Hồ ly đỏ không động đậy được, nhưng vẫn an ủi nói:

"Không sao, không phải lỗi của em!"

Sau đó lại quay đầu nhìn về phía Lan Tâm đang đi qua, nhận lỗi nói:

"Cô gái, người ra tay trước là tôi, người trước đó sử dụng mỹ nhân kế cũng là tôi, Thanh Thanh và hồ ly nhỏ không có lỗi với hai người, mong hai người thả cho bọn họ đi, mọi chuyện tôi sẽ một mình gánh chịu, muốn chém muốn giết tôi đều nghe theo."

Nghe thấy lời này, Hồ Thanh lập tức kích động nói:

"Chị, không được, muốn giết thì giết em, Tư Tư, Niệm Niệm còn cần chị!"

Mặt thấy hai chị em này lại bắt đầu tranh luận vấn đề xem ai chết trước.

Lan Tâm duỗi tay ra làm động tác bảo bọn họ ngừng lại, cạn lời nói:

"Trước tiên hai cô đừng cãi nhau nữa, tôi nói muốn giết hồ ly lúc nào? Cũng không cần các cô làm trâu làm ngựa, các cô nghĩ cái gì thế?"

Hồ ly đỏ không hiểu ý, nhưng vẫn cầu xin nói:

"Cô gái, chỉ cần cô bằng lòng thả bọn họ đi, làm trâu làm ngựa, lột da rút gân, tôi tuyệt đối sẽ không nói hai lời."

Lúc này, Lan Tâm đã đi tới trước mặt hồ ly đỏ, ngạc nhiên nói:

"Tôi nói muốn giết các cô lúc nào? Không phải là các cô hét ác nhất? Chạy nhanh nhất sao? Chúng tôi ngang ngược như vậy bao giờ?"

Lâm Tỏa thấy vậy cũng thả trói buộc với Hồ Thanh ra, Hồ Thanh lập tức chạy tới bên cạnh hồ ly đỏ, kéo hai con hồ ly đỏ nhỏ kia sang giấu dưới bụng mình.

Hồ Thanh tiếp lời, tức giận nói:

"Con người chẳng có ai là thứ tốt cả! Bây giờ các cậu không ra tay! Không đại biểu cho sau này sẽ không ra tay! Chẳng qua là các cậu may mắn, chứ nếu chị gái tôi còn chín đuôi, các cậu sẽ không thể nào bắt được chúng tôi."

Lan Tâm lại không nghĩ tới con hồ ly đỏ này đã từng có chín đuôi, vì vậy tò mò hỏi:

"Vậy hai cái đuôi còn lại đi đâu rồi?"

Hồ Thanh suy sụp đáp:

"Chị ấy vì hai đứa nhỏ đã tự cắt một đuôi, lại vì tôi hóa hình mà tự cắt một đuôi. Nếu không phải vậy, sao có thể để các cậu bắt được chứ?"

Hồ ly đỏ lắc đầu:

"Nếu đã như vậy, vậy tại sao các cô muốn bắt chúng tôi?"

Lan Tâm tròn mắt, chưa từng nghe loại đổ lỗi như vậy:

"Không phải các cô ra tay trước sao?"

"Đó là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip