Chương 144
"Cậu nói cái gì? Cái gì mà sưu tập (hái) phong tục dân gian (gió)? Gió còn có thể hái à? Hái thế nào?"
Người đàn ông nói một lèo tiếng phổ thông có giọng địa phương, nghi hoặc hỏi. Mặc dù không rõ biểu cảm trên mặt người này, nhưng chỉ nhìn từ động tác của đối phương, tám phần là đã coi bọn họ thành những tên lừa đảo rồi.
Đang lúc Ngọc Hành không biết giải thích như thế nào, Lan Tâm đi tới, giả vờ dùng giọng nói ngọt ngào nói:
"Chú, ý của giáo sư chúng cháu là thầy ấy là giáo viên, chúng cháu là học sinh. Thầy dẫn chúng cháu tới đây học, chúng cháu muốn tìm hiểu rất nhiều tập tục của nông thôn. Vì vậy muốn ở lại thôn các chú khoảng ba ngày, nghiêm túc học tập."
"Nông thôn có cái gì hay mà học?"
Mặc dù người đàn ông đó vẫn còn hơi nghi ngờ, nhưng đã không còn cảnh giác như trước nữa.
Lan Tâm tiếp tục nói bằng giọng ngọt ngào:
"Chú, chú không biết đấy thôi, chúng cháu đã đi năm thôn rồi, cộng thêm thôn của các chú thì vẫn phải đi thêm năm thôn nữa. Chú yên tâm, mấy ngày chúng cháu ở lại thôn sẽ đưa tiền ăn tiền ở cho mọi người."
Người đàn ông nghe thấy sẽ trả tiền thì híp mắt nhìn Lan Tâm, rồi lại nhìn về phía những "học sinh" ở phía sau, hai nữ sáu nam. Dường như nghĩ tới gì đó, người đàn ông đó gật đầu:
"Vậy đi thôi! Tôi dẫn các cô cậu đi tìm trưởng thôn, để trưởng thôn sắp xếp cho các cô cậu."
"Cảm ơn chú ạ!"
Lan Tâm cười híp mắt nói.
Mọi người đi theo người đàn ông đó vào trong thôn. Trên đường đi, có một vài thôn dân sẽ đứng ở cửa nhà nhìn bọn họ bằng ánh mắt tò mò, cũng có mấy bác gái chạy tới hỏi người đàn ông đang dẫn người nào. Vốn người đàn ông đó không nói chuyện, chỉ lắc đầu, nhưng thấy những bác gái này không tha không bỏ, dường như muốn nói cái gì đó, chỉ đành phải đáp một câu:
"Trước tiên giao cho trưởng thôn quyết định"
, làm mấy bác gái cực kỳ tò mò, dây dưa không đi kia lập tức an tĩnh lại.
Trong lúc đó, ai ai cũng không dấu vết nhìn Lam Vũ một cái, rồi lại nhìn về phía Lan Tâm, liếc mắt ra hiệu với nhau, nghi ngờ chẳng lẽ hai người này đã hoán đổi thân phận rồi sao? Dù sao trừ Ngọc Hành quen với Lan Tâm ra, những người khác đều không thường chung đụng với Lan Tâm. Hai ngày nay tiếp xúc, bọn họ vẫn luôn tưởng rằng Lan Tâm là một người đẹp lạnh lùng, có chút bản lĩnh, nhưng không thích nói chuyện, nhưng chưa từng nghĩ tới Lan Tâm còn có thể dùng vẻ mặt ngây thơ đáng yêu như vậy, nói ra giọng nói ngọt ngào mềm mại như thế. Ngay cả Lam Vũ cũng rất kinh ngạc với biến hóa của Lan Tâm, cũng may Uất Phong lanh tay lẹ mắt che miệng cô ấy lại.
Lan Tâm cũng mặc kệ bọn họ đang suy nghĩ cái gì, mở miệng ra là chú ơi, hi vọng người đàn ông này giúp cô đề cử một gia đình nông dân có điều kiện tốt một chút, tốt nhất là có hai phòng trống, có thể để cô và giáo sư ở cùng nhau.
Người đàn ông đó nghiêng đầu, dùng ánh mắt thâm sâu nhìn cô, trong lời nói lại có thâm ý khác:
"Cô yên tâm, nhất định tôi sẽ giúp cô tìm một người tốt, để cô ở một cách thoải mái."
Lan Tâm cũng điềm nhiên như không, dáng vẻ như không biết gì cả, nở nụ cười ngọt ngào cảm ơn. Ngay cả Ngọc Hành quen thuộc với cô cũng bất lực, anh ta chưa từng nhìn thấy Lan Tâm đầy mùi trà như thế này!
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền