Chương 148
Nhà thờ tổ không được xây ở trong thôn, mà là ở trong một rừng cây phía sau thôn. Nơi này bốn bề yên tĩnh không một tiếng động, sâu thẳm đáng sợ. Khí đen tràn ra từ ngôi nhà kia đã nói rõ với mọi người:
"Tôi không đơn giản, tôi có vấn đề."
Trên đường, lại lục tục có sáu người đi tới, Giả Liệt, Uất Phong, Lam Vũ cũng đều đã tới. Mấy người đưa mắt nhìn nhau, không nói nhiều, chỉ nhìn hai nữ quỷ dẫn đường nhiều thêm mấy cái. Đến đây, Lan Tâm bèn vẫy tay ra hiệu cho hai nữ quỷ kia rời đi.
Vừa đi tới trước cổng nhà thờ tổ, có một ông già vừa nhìn đã thấy không bình thường đi ra. Làn da của ông ta nhăn nhúm giống như đồ chua ngâm quá nhiều muối, trên mặt toàn vết đồi mồi. Hốc mắt lõm sâu, giống như bị người ta dùng súng ngắn bắn ra hai cái động. Cái mũi tẹt gần như đã bao trùm che hết cả lỗ mũi, phía dưới là hàm răng vừa đen vừa so le không chỉnh tề, như ẩn như hiện trong nụ cười hung ác của ông ta.
"Chúng mày là tế phẩm trưởng thôn đứa tới? Sao lần này đưa tới nhiều như vậy? Lại còn không bị trói? Cũng không rửa sạch? Sao còn có cả hai đứa con gái? Trưởng thôn của mấy người đâu?"
Giọng nói của ông lão khàn đặc, lời nói ra cũng không phải là lời hay.
Lan Tâm thấy mọi người đều ngậm miệng không nói, chỉ đành mở miệng: "Sợ là ông nghĩ đẹp quá rồi? Chúng tôi muốn vào đi xem thử "lão tổ tông
" gì đó trong truyền thuyết."
Lời của Lan Tâm vừa dứt, ông già đã hôn mê ngã trên mặt đất. Cô quay đầu nhìn lại, thì ra là Giả Liệt thấy ông lão chắn đường, không tìm được lý do để nói, thế là trực tiếp đi lên trước bổ cho ông ta hôn mê. Giả Liệt không muốn nói lời thừa thãi dứt khoát như vậy đấy.
Mở cửa nhà thờ tổ ra, gió thổi vào vù vù, từ đường này có ba căn phòng lớn, lại không hề có vách ngăn. Gian chính giữa có đặt một cái bàn đá hoa lê cẩm thạch, trên bàn chồng chất bài vị của rất nhiều người, có đặt một cái bình hoa gốm to bằng cái đấu, cắm đầy hoa cúc trắng như những viên thạch anh, lại cộng thêm bát hương cắm những nén hương đang cháy, phía trên hương khói lượn lờ.
Bọn họ vừa vào phòng, cửa từ đường đã tự động đóng lại, bên trong căn phòng trống trải lại nhỏ hẹp đột nhiên truyền tới tiếng cười ha ha ha, như xa như gần, giống như tiếng của u linh, làm người ta bỗng cảm thấy bầu không khí thật đáng sợ. Lan Tâm xoa dà gà nổi đầy trên cánh tay, tiếng người này rất rợn người, lại không thể không nghe.
Lan Tâm không nghe nổi nữa, tiếng cười này quá buồn nôn, vì vậy hỏi những người đang đờ người bên cạnh:
"Các anh có muốn ra tay không? Không ra tay thì để tôi nhé? Tiếng này nghe mà buồn nôn quá!"
Mấy người chỉ nghe được âm thanh, còn chưa có đầu mối, vì vậy đều đồng loạt lắc đầu. Lan Tâm thấy vậy, chân cô đạp mạnh một cái, nhảy mấy cái trên không trung rồi tóm ra một cái bóng đen từ trong một tấm bài vị. Sau khi hạ xuống đất thì nhìn Ngọc Hành một cái. Ngọc Hành hiểu ý, lập tức lấy bùa vây khốn ra. Đợi Lan Tâm buông tay, ngay khi bóng đen vừa chạy trốn, bùa vây khốn lập tức bay về phía nó chính xác không chút sai lầm, sau đó thì biến thành một cái lồng nhốt màu vàng. Bóng đen liều mạng muốn xông ra ngoài, nhưng khi đụng vào lồng nhốt màu vàng lại phát ra những tiếng đốt cháy xèo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền