Chương 157
Bánh tart này của Tô Tô được nướng vàng vàng, thơm thơm, rất cám dỗ.
Ngửi mùi thơm của bánh tart, nhìn thấy nó ngoài giòn trong mềm, Lan Tâm chỉ muốn cắn một ngụm.
Nghĩ làm là làm, Lan Tâm trực tiếp cầm một cái bánh lên nhét vào trong miệng, màu vàng óng ả, hương thơm bay khắp nơi, cho vào miệng ngọt ngào mềm mại, ăn xong một miếng trong miệng vẫn còn lưu lại vị thơm, dư vị vô tận.
Lan Tâm vừa ăn vừa phồng miệng, thỏa mãn nói chuyện, giống như là một con sóc nhỏ tham ăn.
Cùng lúc ấy, Tô Tô lén lút thò đầu ra nhìn tiểu kim long. Rồng nhỏ đang nằm ở trên khay, cái đầu nhỏ vắt lên lớp thành của bánh tart, cái miệng nhỏ đang ăn phần lòng trứng trơn mềm ngon ngọt. Vẻ mặt của tiểu kim long rất thỏa mãn, làm người ta nhìn mà cảm thấy trái tim như được hòa tan.
"Cẩn thận, bánh tart ngon như này mà bị rơi thì em đau lòng chết mất!"
Lan Tâm ra hiệu cho Tô Tô đang sợ hãi nấp ở một bên nhìn tiểu kim long một cái.
"Không phải sợ, Tô Tô, đây là linh thú em nuôi, nó hiểu tính người, sẽ không cắn đâu!"
Tô Tô tò mò lại gần xem, khi phát hiện ra quả thật nó vừa nghe lời vừa đáng yêu thì lập tức không còn sợ nữa. Vẻ mặt nóng lòng muốn thử, chỉ đáng tiếc là tiểu kim long không cho cô ấy sờ.
Phi Kim đã ăn no uống đủ lười biếng nằm trên bệ cửa sổ phơi nắng.
"Đúng rồi, em gái, nó tên là gì vậy?"
Tô Tô hỏi.
"À..." Lan Tâm hơi xấu hổ, cô không thích động vật trơn bóng này, cũng chưa nghĩ ra sẽ lấy cái tên gì cho nó.
"Em gái, con rắn nhỏ này tên là gì vậy?"
Hai mắt Tô Tô tỏa sáng nhìn rắn nhỏ.
Tiểu kim long nghe nhắc tới tên thì cũng dùng vẻ mặt mong đợi nhìn về phía Lan Tâm, vốn cô muốn tùy tiện lấy cho nó một cái tên, gọi là Tiểu Kim, nhưng bây giờ Lan Tâm cũng ngại nói ra khỏi miệng.
Nhưng bản thân cô là một người không biết đặt tên, nghĩ một lúc lâu, cô mới cẩn thận nói:
"Không thì, gọi là Phi Kim, vàng bay trên trời, Kim Xà?"
Mặc dù tiểu kim long có chút chỉ số thông minh, nhưng cũng không biết cái tên như thế nào là tốt, nó trợn đôi mắt nhỏ nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Lan Tâm, như là đang nói: Con không phải là rồng sao?
Mặc dù Lan Tâm không thích kim long trơn tuồn tuột, nhưng cũng biết kim long là con rồng cuối cùng trên đời, chuyện này quan trọng, càng ít người biết càng tốt, lại càng không thể nói với người nhà họ Tô, tránh cho bọn họ bị liên lụy vào.
Lan Tâm không nhẫn tâm nhìn đôi mắt nhỏ vô cùng đáng thương kia của nó, chỉ quay đầu nhìn về phía Tô Tô, dứt khoát nói:
"Vậy gọi Phi Kim đi, thế nào?"
Tô Tô gượng gạo cười hai tiếng, mù quáng khen ngợi:
"Đương nhiên không có vấn đề gì, ngụ ý của cái tên này rất tốt! Hi vọng rắn vàng nhỏ giống như kim long bay lượn trên bầu trời."
Không phải là phi long trên trời sao! Lan Tâm xấu hổ sờ mũi.
Sau đó, Tô Tô bèn kéo Lan Tâm nói chuyện. Vương Chiến muốn đợi sau khi Tô Tô thi đại học xong thì đính hôn, đợi Tô Tô tốt nghiệp đại học thì kết hôn. Tô Tô muốn nghe thử ý kiến của Lan Tâm.
Lan Tâm nhíu mày nói:
"Không phải năm sau chị mới mười chín tuổi sao? Gấp như vậy?"
Tô Tô xấu hổ nói: "Chủ yếu là anh Chiến, bây giờ anh ấy 23 tuổi, sự nghiệp cũng tính là có chút thành tựu, vì vậy có vài người muốn liên hôn,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền