ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 16

Thời gian kiểm tra khá dài, Tô Lập không muốn mọi người đi theo nên bảo họ ở trong phòng nghỉ VIP chờ đợi. Mấy người ba Tô không có tâm trạng nói chuyện, ai ai cũng lo lắng, bất an đi lại, chỉ sợ bệnh tình chuyển biến nặng.

Lan Tâm đã biết kết quả nên yên tĩnh ngồi ở bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần, khôi phục lại linh lực vừa rồi đã tiêu hao.

Trong khi đó, các hạng mục kiểm tra của Tô Lập khá nhiều, cần làm kiểm tra chức năng thận, siêu âm màu đường tiết niệu và những kiểm tra hình ảnh khác, còn phải làm ECT thận để xác định mức lọc của tiểu cầu thận.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua, Tô Lập đã trở lại và cùng đợi với mọi người. Sau đó, kết quả kiểm tra lục tục có, mẹ Tô không kịp đợi, lập tức đi về phía phòng làm việc của bác sĩ, mọi người không biết làm gì cũng chỉ có thể đi theo.

Bước vào phòng làm việc, năm người nhìn thấy vẻ mặt không ngừng thay đổi của bác sĩ Chu, như vui như buồn như nghi hoặc như lo âu. Điều đó làm mọi người đều nơm nớp lo sợ, thấp thỏm bất an.

Không đợi ba Tô hỏi, bác sĩ Chu đã trực tiếp đứng lên đi ra ngoài, nói: "Mọi người đợi một lát, tôi phải đi tìm viện trưởng nghiên cứu một chút."

Mẹ Tô nắm chặt tay Tô Tô, lo lắng hỏi: "Anh à, thế này là sao vậy? Lẽ nào bệnh tình của A Lập nặng hơn rồi sao?"

Ba Tô cũng không rõ, nhưng thấy vợ khẩn trương như vậy, ông giả vờ bình tĩnh nói: "Em yên tâm, bác sĩ Chu là bác sĩ khoa nội tài giỏi nổi tiếng của Đế Đô, đặc biệt giỏi về phương diện thận. Nhất định không có vấn đề gì đâu."

Mẹ Tô và Tô Tô chỉ đành gật đầu, Tô Lập cũng có hơi bất an.

Lan Tâm dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực đứng ở bên cạnh, thấy bọn họ khẩn trương như vậy, cô bình tĩnh nói: "Không cần lo lắng, nhất định là tin tức tốt, mọi người không nhìn thấy bác sĩ Chu đó có cười sao? Chứng tỏ là không có vấn đề gì."

Mấy người thấy Lan Tâm nói chuyện thì cũng nể mặt gật đầu, để tránh xem nhẹ cô, nhưng mức độ lo lắng vẫn không chút thay đổi. Lan Tâm thấy vậy thì nhún vai, không nói gì tiếp nữa.

Trong lúc mọi người đang lo lắng chờ đợi, bác sĩ Chu hiểu rõ gật đầu: "Chúc mừng mọi người, vậy lần này mọi người tới là để làm kiểm tra độ phù hợp sao, tôi sẽ lập tức sắp xếp y tá dẫn mọi người đi."

Ba Tô liền kéo y tá đang chuẩn bị đi gọi người lại, vội vàng nói: "Đợi một chút, bác sĩ Chu, vẫn chưa có nguồn thận sao?"

Thấy bác sĩ Chu lắc đầu, tâm trạng của ba Tô có hơi mất mát, nhưng rồi lập tức phấn chấn trở lại: "Bác sĩ Chu, hôm nay chúng tôi tới không phải là để kiểm tra cho con gái, mà là kiểm tra lại cho Tô Lập, lần kiểm tra trước đó đã là chuyện của hai tháng trước rồi."

Bác sĩ Chu đẩy mắt kính, loại tình huống này ông đã gặp nhiều rồi, vì vậy quen thuộc nói: "Thật ra đã chuẩn đoán chính xác rồi, tạm thời không kiểm tra lại cũng không có vấn đề gì, mọi người lựa chọn làm phẫu thuật, vì vậy quan trọng nhất vẫn là tìm thấy nguồn thận." Nói xong ông còn nhìn Lan Tâm một cái. Mọi người đều hiểu ý của bác sĩ: trước tiên kiểm tra xem Lan Tâm có thể phù hợp hay không.

Lan Tâm không nói chuyện, dù sao chứng ure máu này hoàn toàn không còn nữa, chẳng qua không biết đợt kiểm tra lát nữa, mọi người sẽ có sắc mặt như thế nào.

Tô Lập không muốn Lan Tâm hiểu lầm, vội vàng nói: "Bác sĩ, không sao, trước tiên kiểm tra lại giúp tôi đi, nguồn thận chúng tôi sẽ tự tìm, tôi không gấp."

Thấy người bệnh và người nhà đều có thái độ này, bác sĩ Chu cũng không nói thêm gì nữa, liền gọi y tá tới dẫn Tô Lập đi làm kiểm tra.

Đợi thêm một lúc nữa, khi mọi người đang chuẩn bị ra ngoài tìm bác sĩ Chu thì bác sĩ Chu đã dẫn theo viện trưởng của bệnh viện đi vào.

Ba Tô bị dọa cho giật thót, vội vàng chào hỏi với viện trưởng, đồng thời cũng dò hỏi tình huống hiện tại là như thế nào! Tại sao viện trưởng lại đích thân tới đây?