Chương 177
Nghe thấy lời nói không khách khí, vênh váo tự đắc của đối phương, những người đang nấu ăn đều chui ra khỏi lều trại hóng chuyện.
"Là ăn xin không có mắt nào dựng lều ở đây thế? Còn không mau phá đi!"
"Đúng vậy, đừng làm ảnh hưởng tới chúng tôi ăn cơm! Các cậu còn không ra tay?"
Lan Tâm bình tĩnh ăn thịt dê, Lâm Tỏa bình tĩnh tiếp tục nướng thịt, sau đó đưa hết cho Lan Tâm.
Lan Tâm ăn xong xiên thịt dê nướng cuối cùng trong tay, rồi dùng khuỷu tay đụng Ngọc Hành.
"Nói cho bên đó, nói là không phá được, ban tổ chức không sắp xếp phòng ở, vì vậy chúng ta chỉ có thể ở trong lều! Phá đi thì không còn chỗ ở nữa! Nhớ giọng điệu, đừng hèn mọn!"
Ngọc Hành làm theo lời cô nói, vô cùng đúng mực.
Đối phương lại vẫn không buông không tha, một người đàn ông cao lớn trong đó giơ nắm đấm lên, nói:
"Mặc kệ cậu! Cậu không có chỗ ở thì có liên quan quái gì tới chúng tôi! Mau phá nhanh! Còn không phá đi là chúng tôi sẽ tự ra tay đấy!"
Thái độ này nằm trong dự liệu của Lan Tâm, cô cũng không tức giận, mà trực tiếp nói tùy bọn họ.
Sau đó Lan Tâm xoay người đi về phía một cái lều khác.
"Lẩu tê cay thơm quá, không ngại cho tôi thêm một bát chứ?"
Đồng đội thấy Lan Tâm không tức giận, cũng bình tĩnh tự quay về lều vải của chính mình.
Người xung quanh thấy bọn họ bình tĩnh như vậy, có người lộ ra vẻ kinh ngạc, có người lại cười trên sự đau khổ của người khác, cũng có người cúi đầu suy nghĩ.
Người nước Sư Tử thấy dáng vẻ không thèm để ý của người nước Hoa thì lập tức nổi giận.
Người đàn ông cao lớn vừa nói chuyện tên là James, anh ta trực tiếp bước lên phía trước, đấm một quyền về phía lều trại.
Có vài người vây xem không nhịn được trực tiếp quay đầu đi, không dám nhìn thẳng.
"Rầm..."
Những người vây xem không quay đầu đi lại đều vô cùng kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mặt.
Cảnh tượng hoàn toàn không nằm trong dự liệu của bọn họ.
Không có lều vải bị đánh bay!
Không có người nước Hoa hoảng hốt lo sợ!
Chỉ có James ngã trên mặt đất không dậy nổi, che tay kêu rên đau đớn!
Mọi người vây xem đều kinh ngạc.
Người dẫn đội Jim của nước Sư Sử gào lên giận dữ:
"Fuck, what are you doing."
Lan Tâm hiếm khi nghe hiểu được câu này, cô bưng bát ra ngoài hóng chuyện.
Vừa ăn sách bò nhúng thơm ngào ngạt, Lan Tâm vừa tốt bụng nhắc nhở:
"Xương tay của anh ta gãy rồi, không tiến lên xem xem?"
James ngã trên mặt đất đau đớn che tay:
"Cái lều này rất cứng, tôi sơ ý rồi!"
Jim mắng một tiếng "Đồ ăn hại!" sau đó lại phân phó một người khác đi lên.
Ngọc Hành cũng đang ở đây ăn lẩu, thuận tiện phiên dịch cho Lan Tâm.
"Lan Tâm, miếng tiết này rất ngon!"
Anh ta gắp một miếng tiết cho Lan Tâm, rồi nói:
"Tôi thấy trong nhóm người này, thể tu chiếm đa số!"
Bên nước Sư Tử có thêm một người nữa xông lên, đáng tiếc là người này lại càng thảm hơn.
Bởi vì người này dùng lực càng mạnh, nên lực phản lại cũng càng mạnh hơn!
Tên Jim tức tới thở hổn hển, liên tục mắng mỏ, rồi phân phó toàn bộ người trong đội ngũ cùng lên.
Lan Tâm có may mắn nhìn thấy ma pháp của bọn họ, nghe nói là ma pháp quang minh gì đó, là đại biểu của thần thánh, đáng tiếc là ngâm xướng quá chậm!
Tấn công xa, tấn công gần, dùng vũ khí, tất cả đều cùng xông lên.
Nhưng mà bùa gia cố phòng ngự do Lan
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền