Chương 186
Ba người cũng bị cảnh tượng này làm cho kinh ngạc:
"Lan Tâm, làm thế nào đây? Chúng ta phải mau đi cứu bọn họ!"
"Đúng vậy, Lan Tâm, cô nói đi, chúng tôi làm!"
Lan Tâm nhanh chóng xem xét tình thế ở hiện trường, xung quanh bọn họ còn có sương mù đen mà đối phương thả ra bao vây. Lan Tâm nhìn thấy rõ, bên trong sương mù đen đó có ma vật đang tấn công bọn họ!
Linh lực của năm người đều đã tiêu hao hết, không còn sức để chạy trốn. Khó trách bọn họ không dùng bùa súc địa để chạy trốn! Lâm Tỏa phải liên tục ngăn chặn tấn công, căn bản không rảnh tay dẫn bọn họ đi!
Sau đó, Lan Tâm trực tiếp dùng hồng lăng đánh bất ngờ, mở ra một con đường để ba người đi lên, xông vào trong vòng vây.
"Lan Tâm!"
"Lan Tâm tới rồi!"
Sáu người nhìn thấy Lan Tâm, thân thể căng cứng cuối cùng cũng được thả lỏng. Lam Vũ nhìn thấy Lan Tâm, còn trực tiếp xụi lơ trên mặt đất,"Hu hu" bật khóc, nức nở nói:
"Lan Tâm, nhất định cô phải báo thù cho tôi!"
Uất Phong mang vẻ mặt khẩn trương vội vàng chạy qua an ủi Lam Vũ, không ngừng tự trách mình không bảo vệ tốt cho cô ấy.
Lan Tâm nhìn hai người đang ôm chặt lấy nhau mà không hiểu gì cả. Mặc dù Lam Vũ đã quen được chiều chuộng, nhưng cũng không phải là loại người chỉ vì một chút đau đớn này mà khóc lóc tới không có hình tượng như vậy!
Lan Tâm kinh ngạc nhìn về phía mọi người, không nghĩ tới năm người khác cũng mang vẻ mặt vô cùng tức giận. Vẻ mặt của Lâm Tỏa nhìn có vẻ bình thường, nhưng Lan Tâm hiểu anh nên cũng nhìn ra được lửa giận đang bị đè nén trong mắt anh.
"Chuyện gì vậy?"
Lan Tâm bình tĩnh hỏi.
Sắc mặt mọi người đều rất xấu, cẩn thận nhìn Lam Vũ một cái. Lâm Tỏa cho Lan Tâm một ánh mắt, đổi chủ đề, lạnh lùng nói:
"Trước tiên xử lý những người này đã, nếu như có thể thì làm bọn họ bị loại hết đi!"
Nghi vấn của Lan Tâm càng lớn hơn, có thể làm Lâm Tỏa nói ra loại lời này, chứng tỏ chuyện này không hề nhỏ! Uất Phong cũng ngẩng đầu cầu xin nói:
"Lan Tâm, xin cô nhất định phải giúp chúng tôi đánh tàn phế tên khốn khiếp tên tóc đỏ kia!"
Lan Tâm gật đầu, việc cấp bách bây giờ là trước tiên xử lý sương mù đen này.
"Ngọc Thành, mở Phật âm."
Trừ mấy người biết chuyện ra, những người còn lại đều nhìn đông nhìn tây một cách hoang mang, tò mò xem ai là Ngọc Thành, lẽ nào Lan Tâm nhớ sai tên? Hay là gọi Ngọc Hành? Bọn họ lại nghe thành Ngọc Thành?
Đột nhiên, một chuỗi tiếng Phật nghiêm túc trang trọng truyền tới: Tất cả các pháp hữu vi; Như bóng, bọt nước có gì khác đâu; Như sương, như điện lóe mau; Hãy xem như giấc chiêm bao mơ màng...
Mọi người như đặt mình vào trong dãy núi nguy nga, thung lũng sâu tuyệt đẹp, nhà thờ tĩnh mịch. Bọn họ nhìn thấy tượng Phật cao lớn nguy nga, làm người ta cảm thấy mới mẻ, cách xa khỏi cái ồn ào của thành phố.
Bên tai là tiếng tụng kinh kèm theo hương khói lượn lờ, tiếng chuông sớm trống chiều mơ hồ truyền tới từ trong núi làm tâm hồn của người ta cách xa những cái ồn ào, chìm vào một lễ rửa tội rộng lớn. Lòng tiểu nhân thù vặt, thói xấu hơn thua, những thủ đoạn danh lợi bè lũ xu nịnh thường ngày, ở đây đều hiện ra rất dung tục, không đáng nhắc tới.
Sau khi Phật âm dần biến mất, sương mù màu đen nồng đậm cũng tan thành mây khói, ma vật bên trong cũng không còn tồn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền