ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 53

Tan học ngày hôm đó, Tô Lan Tâm lập tức được chủ nhiệm lớp dẫn tới văn phòng.

"Bạn học Tô Lan Tâm, hôm nay là ngày đầu tiên nhập học, em có gì chưa quen không?"

Tô Lan Tâm lắc đầu.

"Vậy có cái gì không hiểu không?"

Tô Lan Tâm vẫn lắc đầu.

Chủ nhiệm bình tĩnh, nhẹ nhàng nói:

"Hôm nay thầy thấy em lên lớp vẫn luôn nhìn sách, không nhìn bảng đen, là ngồi ở hàng cuối nên không nhìn thấy sao? Thầy có thể chuyển chỗ cho em."

Tô Lan Tâm vẫn lắc đầu:

"Thầy Vương, thị lực của em rất tốt, có thể nhìn được, không cần đổi ạ."

Thầy Vương hít sâu một hơi:

"Được, vậy cứ như vậy đi! Ngày mai là ngày kiểm tra rồi, em chuẩn bị cho tốt, ngài mai thi xong chúng ta lại nói tiếp. Chỗ này là một ít tài liệu ôn tập, tối nay em có thể nắm chặt thời gian để xem qua, em về trước đi!"

Tô Lan Tâm không hiểu thầy Vương đang tức giận cái gì, vì vậy quay người chuẩn bị rời đi, nhưng lại nghĩ tới mây đen trên đỉnh đầu thầy Vương, lại nhìn tài liệu ôn tập trong tay, cô vẫn không nhịn được quay người lại nói.

"Thầy Vương, có phải đường về nhà của thầy phải đi qua một con hẻm nhỏ không?"

Thầy Vương ngạc nhiên gật đầu.

"Vậy tối nay lúc về nhà thầy đừng đi vào con đường đó nữa, sẽ có nguy hiểm!"

Thầy Vương xua tay:

"Đi mau đi đi mau đi, nói linh tinh cái gì vậy chứ!"

Tô Lan Tâm nhún vai, cô đã nói với thầy ấy rồi, còn việc nghe hay không thì lại nằm ở thầy ấy.

Khoác cặp sách, Tô Lan Tâm đi tới cổng trường, nơi Tô Tô và bạn của cô ấy đang đợi.

"Em gái, em không sao chứ! Chủ nhiệm lớp tìm em làm gì vậy?"

Tô Tô quan tâm hỏi.

Tô Lan Tâm huơ huơ tài liệu trong tay, mọi người lập tức hiểu ra, cũng yên tâm về nhà.

***

Trong lớp học, trước đó, Thạch Lỗi dẫn đầu mở miệng:

"Tô Lan Tâm, cậu biết võ công à? Hay là học Taekwondo vậy?"

"Khi còn nhỏ có học quyền thuật mấy năm."

Tô Lan Tâm từ chối lời mời ngồi cùng bàn của những người khác, một mình chọn một chỗ trống ngồi xuống.

Trần Lạp Lạp hưng phấn nói:

"Lan Tâm, vừa rồi cậu quá ngầu luôn! Bịch bịch bịch mấy cái đã đánh ngã mấy người đó rồi!"

Tô Lan Tâm mỉm cười, lấy sách giáo khoa từ trong balo ra, bên dưới sách giáo khoa đặt một quyển kinh Phật.

Tô Tô biết em gái làm nghề gì, vì vậy tò mò hỏi:

"Em gái, vừa rồi câu nói cuối cùng kia của em là thật sao?"

Tô Lan Tâm nghĩ, câu cuối cùng? À!

"Người đang làm trời đang nhìn, không phải không có báo ứng, chẳng qua là thời gian chưa tới mà thôi."

Cô lắc đầu nói:

"Nghiệp chướng quá nhiều, báo ứng đang trên đường tới rồi, nhanh thôi."

Tô Tô nghe vậy thì thở phào một hơi, chỉ sợ Hải Lâm sẽ dựa vào gia thế mà gây phiền phức cho người nhà.

Những người khác nghe mà như rơi vào trong sương mù, bọn họ đang định hỏi tiếp thì giáo viên đã đi vào trong phòng học.

Tô Lan Tâm xoa trán, giờ còn phải ở đây một năm, làm thế nào đây? Thôi vậy, trước tiên cứ nghiên cứu kinh Phật đã! Dù sao Ngọc Thành còn đang ở nhà đợi học tập.

Tô Lan Tâm không ngẩng đầu lên, chăm chú đọc sách, bạn học phía trước cứ tìm cớ quay đầu lại nhìn cô đang ngồi ở hàng ghế cuối cùng, muốn nhìn xem tiểu thư thật của nhà họ Tô trong truyền thuyết có dáng vẻ như thế nào.

Nghe nói Tô Lan Tâm được đón về từ nông thôn, vốn tưởng rằng sẽ hơi rụt rè, nhát gan tự

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip