Chương 57
"Khách quý tới nhà, không tiếp đón từ xa, thứ lỗi thứ lỗi!"
Một giọng nữ kỳ ảo xa xăm truyền tới.
"Ai, ai đang nói chuyện?"
Thạch Lỗi và Tiêu Lạc nhìn trên dưới trái phải, ba người Tô Tô cũng dán chặt vào nhau run rẩy lẩy bẩy, lặng lẽ thò đầu ra, nhưng mà không có ai. Tiêu Lạc còn đang khó hiểu vừa rồi tại sao không nhìn thấy người, thì Thạch Lỗi đã mở miệng trước:
"Cô là ai? Sao lại ở đây?"
Tô Tô sợ hãi gọi em gái. Tô Lan Tâm bất lực lắc đầu, nhắc nhở bọn họ nhìn lên tầng hai. Bây giờ năm người mới nhìn thấy, ở vị trí cầu thang trên tầng hai có một người phụ nữ khoảng tầm ba mươi tuổi mặc áo ngủ ren đang đứng, hai tay cô ta đặt trên lan can, cười tươi như hoa nhìn bọn họ, chẳng qua nụ cười này ở dưới ánh sáng của ngọn đèn lại nhợt nhạt phờ phạc, nhìn vào làm người ta rợn cả người. Mấy người xoa da gà nổi lên trên cánh tay.
"Tôi là ai?"
Người phụ nữ đó từ từ đi xuống, không phát ra một chút âm thanh nào:
"Tôi là nữ chủ nhân của nơi này, tôi còn chưa hỏi các cậu tới nhà tôi làm cái gì, các cậu đã hỏi ngược lại tôi?"
Năm người đưa mắt nhìn nhau, không phải nói nơi này không có ai ở sao? Sao lại có một nữ chủ nhân?
Cùng lúc đó, mọi người nhìn theo một giọng nói khác, chỉ thấy có một người phụ nữ đeo tạp dề đi ra từ trong phòng bếp, trong tay còn đang bưng một cốc cà phê nóng.
"Các bạn nhỏ mau tới uống cà phê đi, chỗ này của tôi lâu rồi không có người tới, rất lâu rồi không náo nhiệt như thế này."
Người phụ nữ bưng cà phê vẫy tay gọi mọi người ngồi lên ghế sô pha, người phụ nữ mặc áo ngủ cũng ngồi trên ghế sô pha, tự nhiên bưng cốc cà phê lên uống.
"Nói dối, rõ ràng tôi mới là nữ chủ nhân, căn nhà này là của tôi!"
Người phụ nữ mặc tạp dề bực tức nói.
Người phụ nữ mặc áo ngủ cười:
"Cô ăn của tôi ở của tôi, tôi còn không bảo cô đưa tiền nhà, uống một cốc cà phê của cô thì làm sao?"
"Nói bao nhiêu lần rồi, căn nhà này là của tôi, tôi tiêu tiền mua rồi!"
"Cô tiêu tiền? Lẽ nào tôi không tiêu tiền sao? Tôi còn tiêu tròn tám triệu đấy!"
"Tám triệu? Đó là do cô ngốc, rõ ràng năm triệu là có thể mua được rồi! Không phải là do cô bị đàn ông làm cho mê muội à!"
"Cô không ngốc? Cô không ngốc thì sẽ nghe lời anh ta mà mua nhà à?"
Cãi tới cãi lui, hai người lại bắt đầu xỉa xói nhau.
Ồ, không, là hai quỷ, bởi vì nói tới nói lui, bọn họ đều biến dạng rồi.
Một nữ quỷ sắc mặt nhợt nhạt mặc chiếc chân váy lụa màu máu, mắt của cô ta giống như hai cái động máu, trên người mặc váy lụa rách rưới đã rách thành sợi. Cô ta nâng cánh tay vung vẩy dải áo, một luồng sương mù mang theo mùi ẩm mốc như trong hầm đất phả ra.
Một nữ quỷ khác có hai hốc mắt sâu, đường kính khoảng tầm mười centimet, mỗi hốc có máu tầm 3cm chảy xuống, cô ta đang gào khóc, cả gương mặt đều biến dạng, giống như dãy núi và khe núi gập ghềnh hiện lên ở trước mặt bạn, răng của cô ta sắc nhọn, thật sự vô cùng đáng sợ.
Hai nữ quỷ không ngừng đánh lộn, tứ chi cong quẹo dính vào nhau, giống như là một đống rẻ rách đang quấn lại với nhau.
****
Trong khi đó, Tô Lan Tâm thấy nhóm năm người đã hoàn toàn bị dọa cho ngơ người, đờ đẫn ngồi trên ghế sô pha,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền