ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 72

Ngọc Hành đã đi theo lâu như vậy, sao có thể nửa đường bỏ dở được, anh nói:

"Không sao cả, để tôi đi cùng Lan Tâm đạo hữu đi, gặp chuyện còn có thể giúp đỡ một tay, đây cũng là cơ hội rèn luyện hiếm có của tôi. Đúng lúc tài xế của tôi đang đợi ở bên ngoài, nếu nhanh thì bốn năm tiếng chắc là sẽ tới nơi."

"Cái đó..." Tô Lan Tâm do dự một lát, nói uyển chuyển:

"Huyền môn mấy người không có phương thức di chuyển nào khác nhanh gọn hơn sao?"

Ngọc Hành hoang mang xoa đầu:

"Ví dụ như?"

Tô Lan Tâm cẩn trọng hỏi:

"Ví dụ như ngự kiếm phi hành?"

Ngọc Hành cười to nói:

"Đạo hữu nói đùa, ngự kiếm phi hành cần phải có công lực cực cao siêu, cả huyền môn người có thể ngự kiếm phi hành cũng lác đác chẳng mấy, chỉ có mấy tông chủ của tông môn cao cấp và các đạo trưởng nổi bật mới có thể làm được. Mấy người như chúng tôi thì nhảy cao mấy mươi trượng đã được tính là giỏi rồi."

Nói tới đây, Ngọc Hành đột nhiên ngừng cười, mang theo vẻ khó tin nói:

"Lẽ nào đạo hữu có thể ngự kiếm phi hành?"

Tô Lan Tâm nghe thấy lời này của Ngọc Hành đạo hữu thì lập tức nói:

"Sao có thể được? Chuyện các vị đạo hữu còn không làm được, một cô bé như tôi sao có thể làm được chứ?"

Ngọc Hành nghi ngờ nheo một con mắt lại:

"Vậy vừa rồi đạo hữu nói đi nhanh về nhanh? Là nhanh như thế nào?"

Tô Lan Tâm thấy mình nói lỡ miệng, chỉ đành lấy hai lá bùa ra, nói:

"Chỗ tôi có bùa súc địa, mặc dù không làm được một bước vạn dặm, nhưng có thể một bước trăm dặm. Nếu không thì chúng ta dùng cái này?"

Ngọc Hành kinh ngạc tới há to miệng, khó khăn lắm mới khép lại được, kích động nói:

"Không nghĩ tới thật sự có pháp thuật súc địa thành thốn, vậy mà tôi lại có thể được tận mắt nhìn thấy.

Không đúng, bùa quý giá như thế này sao có thể tùy tiện dùng được? Nếu như đạo hữu cảm thấy thời gian lái xe quá dài, tôi sẽ lập tức tìm người chuẩn bị máy bay. Lá bùa này vẫn nên cất kỹ thì tốt hơn, đây chính là đồ vật có thể làm bảo vật gia truyền đấy."

Tô Lan Tâm gãi đầu, bất lực nói:

"Bùa làm ra chính là để dùng, bùa súc địa này mặc dù khó vẽ, nhưng tôi vẫn có thể lúc nào cũng vẽ ra được."

Tô Lan Tâm lười giải thích thêm nữa, vì vậy đã trực tiếp dán một lá bùa lên trên người Ngọc Hành, rồi kéo lấy người này đi về phía điểm đích.

Mười lăm phút sau, hai người đã tới trước ngôi mộ bên trong rừng sâu núi thẳm, linh lực của bùa súc địa cũng tiêu hao hết, hóa thành tro bụi. Ngọc Hành vẫn còn hơi hoảng hốt, dáng vẻ hồn ở trên mây.

Tô Lan Tâm đẩy Ngọc Hành:

"Ngọc Hành đạo hữu, tỉnh lại tỉnh lại, chúng ta xuống mộ thôi."

Ngọc Hành mơ màng đáp lại:

"Hở? Hả, à ừ."

Anh ta xoa mạnh mặt, lẩm bẩm nói:

"Thì ra đây chính là cảm giác súc địa ngàn dặm sao? Thật sự là quá đã!"

Tô Lan Tâm đánh giá hoàn cảnh xung quanh một lát. Núi dựa ở phía sau ngôi mộ có hình dạng đao nhọn, lại tựa như hình tam giác, nhất định là người chết thảm hoặc là binh lính chết trên chiến trường.

Sau khi quan sát, Tô Lan Tâm nhận định:

"Phá Diện Văn Khúc? Ngôi mộ này là một khu đất hung dùng để dưỡng thi!"

Ngọc Hành lúc này cũng đã thanh tỉnh lại, nhìn ngôi mộ trước mắt kinh ngạc nói:

"Phá Diện Văn Khúc? Ngôi mộ này là một khu đất hung dùng để dưỡng thi!"

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip