ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 88

Lâm Tỏa thấy mọi người đều yên lặng ngồi trên xe, vì vậy đã chủ động giới thiệu điểm đến:

"Lần này nơi chúng ta tới là di tích của một tông môn. Di tích này được phát hiện vào ba năm trước, bên trong đã nhà không lầu trống, tro bụi đầy đất. Không biết là người của tông môn đã tan rã, hay là đạo môn đã đoạn tuyệt nữa."

Ba năm nay, người của hiệp hội huyền môn vẫn luôn bắt tay khai phá khu di tích này. Nhưng đáng tiếc, rất nhiều gian phòng không phải là bị hư hỏng thì chính là bị cấm chế giam cầm, vì vậy cho tới bây giờ, bọn họ cũng chưa hoàn toàn khai phá ra được gì.

Mà lần này, Lâm Tỏa đã sắp xếp bài kiểm tra cho Tô Lan Tâm ở đây, một là một mình mở ra một cấm chế, hai là thông qua con đường con rối ở trong di tích. Chọn một trong hai, không giới hạn biện pháp, không giới hạn thời gian, hoàn thành trước vòng tuyển chọn của cuộc thi thanh niên huyền môn là được.

Nghe có vẻ rất đơn giản, nhưng đã được hưởng thụ đặc quyền của cuộc thi, vậy thì chứng minh bên trong ắt còn có chỗ không tầm thường. Nhưng Lâm Tỏa không nói rõ, mọi người cũng không tiện hỏi nhiều, nếu không sẽ có hiềm nghi là gian lận.

Một tiếng sau, Lâm Tỏa và Trương Nhất Phàm ngồi trên một chiếc xe dã ngoại cao cấp đi tới biệt thự, mấy người dứt khoát lên xe bắt đầu xuất phát.

Trải qua một thời gian dài bôn ba, mọi người đi dọc theo một con đường bùn đất vắng vẻ, đi xuyên qua một khu rừng rậm vắng vẻ không người, rồi lại đi tới đầu cuối của con đường này, mấy cây cổ thụ đứng thẳng tắp xung quanh, ngọn cây chọc vào tận trong mây, cành như rồng rắn, cánh lá um tùm xanh tươi che khuất cả bầu trời, dây leo lan tràn khắp mặt đất, nhìn vô cùng đáng sợ.

Đi qua những cây cổ thụ, tầm mắt trở nên sáng sủa hơn, rồi đột nhiên bọn họ nhìn thấy một đống đổ nát, chỉ thấy ở đó là mấy bức tường cao sừng sững như kiểu lung lay sắp đổ, giữa đá vụn tán loạn và xà gỗ mục nát mọc đầy cỏ dại, rêu xanh loang lổ, mấy bông hoa dại tô điểm trong đó, lắc lư theo gió.

Xung quanh đống đổ nát này mọc đầy những cây hòe và cây táo, dưới tàng cây là những bụi cây, cành lá tán loạn chắn mất đường đi, lộ ra vẻ đáng sợ. Xa xa thỉnh thoảng truyền tới mấy tiếng chim hót cao vút kỳ lạ, hòa với tiếng kêu của côn trùng trong những bụi cây.

Chỉ đứng ở bên ngoài đã có thể tưởng tượng được sự tráng lệ nguy nga như mặt trời mọc của tông môn này trong thời kỳ phồn thịnh. Mọi người không kịp cảm thán, lập tức đi theo Lâm Tỏa tiếp tục đi vào bên trong, trên đống đổ nát hoang tàn heo hút, khoảng mười mấy người trong huyền môn đang tốp năm tốp ba vây quanh những kiến trúc được bảo tồn nguyên vẹn bên trong cấm chế.

"Trời cao ngày dài, vận đổi sao dời mấy độ thu. Chỉ sợ trăm năm sau, tông chúng ta cũng sẽ là tình cảnh như thế này!"

Thiên Xu đạo trưởng cảm khái, dường như đã nhìn thấy được Bắc Đầu Thất Tinh tông của sau này.

****

Trong lúc đó, tại một nơi khác, Thiên Xu đạo trưởng đang lo lắng cho Tô Lan Tâm. "Tiểu đạo hữu, Ngọc Hành chưa hề nói cô biết vẽ bùa này, cũng không nói trong tay cô còn có. Vì vậy nhất định cô phải cắn chặt rằng bùa súc địa là do môn phái còn sót lại, đã dùng hết rồi. Nếu không tôi lo lắng cô không giữ được bùa súc địa nữa. Haiz,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip