ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 97

Đã đến nghi thức khai mạc, ba Tô mẹ Tô vẫn luôn chào hỏi với khách khứa đứng dậy đi lên sân khấu, đọc những lời chào mừng đơn giản:

"Hoan nghênh các vị dù trăm công ngàn việc vẫn dành thời gian tới tham gia lễ thành niên của con gái Tô Tô và Tô Lan Tâm của chúng tôi, cảm ơn sự có mặt của bạn bè và khách quý!

Tiếp theo đây, lễ thành niên của con gái Tô Lan Tâm và Tô Tô chính thức bắt đầu! Bây giờ, mời các con vào sân ra mắt các vị khách và bạn bè!"

Theo sau, âm nhạc bắt đầu được diễn tấu, Tô Lan Tâm và Tô Tô mặc lễ phục đẹp mắt, khoác lấy tay nhau bước lên trên sân khấu.

Tô Lan Tâm nhỏ giọng nói:

"Giày cao gót này khó đi quá! Nếu không phải có chị dắt em, nhất định em sẽ không đi vững được."

Ánh mắt Tô Tô nhìn thẳng, cười nhẹ nói:

"Em gái, em nhịn thêm một chút, đi quen rồi là ổn thôi."

Tô Tô mặc một chiếc váy lụa mỏng màu đen tuyền, đi giày cao gót màu bạc, lộ ra mắt cá chân vô cùng thon thả như ẩn như hiện bên trong mép váy, giống như một bông hoa anh túc màu đen,"ngân hà" do kim tuyến màu bạc và kim cương tạo thành rải rác từ phần eo mảnh khảnh cho đến đuôi váy. Ngón tay trắng nõn nâng nhẹ tà váy, tạo thành một cảm giác đối lập mãnh liệt với màu đen của vải.

Mà Tô Lan Tâm đang mặc một bộ lễ phục cúp ngực màu trắng, tóc đen được búi cao và bộ lễ phục trắng hơn cả tuyết kết hợp với nhau, phác họa ra đường cong hoàn mỹ. Những nếp uốn mảnh ở vạt váy nhẹ lay động theo bước chân của cô, dưới ánh sáng trắng mờ ảo, cô giống như một nàng tiên đang bước tới.

Nghe thấy tiếng khen không dứt miệng truyền tới từ những khách khứa ở đây, ba Tô và mẹ Tô cũng cười không khép miệng lại được, Tô Lập ở bên cạnh cũng tự hào ưỡn ngực.

Đi qua cửa thành niên, hi vọng người mọc ra đôi cánh, hóa thành cá ở biển bắc. Tô Lan Tâm và Tô Tô đi qua cửa thành niên, bước lên trên sân khấu.

Nghe tiếng vỗ tay không dứt bên tai, Tô Lập bưng một hộp gỗ đàn hương đi lên trên sân khấu.

Ba Tô, mẹ Tô lấy trâm ngọc từ trong hộp ra, mỉm cười cũng mang theo nước mắt đích thân cài trâm lên cho hai người.

Mẹ Tô ôm chặt Tô Lan Tâm, vừa tự trách lại vừa vui mừng nói:

"Mẹ rất tiếc không thể cùng làm bạn, lớn lên với con trong mười bảy năm trước, chỉ hi vọng Tâm Tâm của mẹ từ nay về sau sẽ khỏe mạnh vui vẻ, bình an suôn sẻ."

Rồi lại ôm Tô Tô nói:

"Mẹ rất vui vì có một người con gái như con, cũng hi vọng Tô Tô của mẹ từ nay về sau khỏe mạnh vui vẻ, bình an suôn sẻ."

Tô Lập cũng tặng cho hai em gái một sợi dây chuyền ở trước mặt mọi người, đồng thời tự mình giúp bọn họ đeo lên.

Sau đó chính là bạn bè lên chúc phúc, bên Tô Tô là Vương Chiến lên sân khấu nói lời chúc phúc.

Mà bên Tô Lan Tâm, mọi người đều muốn lên, nhưng bốn người Trần An biết không tranh được với bốn vị đạo trưởng, vì vậy đều yên lặng không nói gì, Trương Nhất Phàm cảm thấy thái độ trước đó của mình không tốt, cũng ngại lên sân khấu, Thiêu Khu cảm thấy tuổi mình hơi lớn, nên nhường cho sư đệ.

Cùng lúc ấy, Ngọc Hành lại nói:

"Tiểu Ngọc Thành, chào nhóc! Trần An anh thật là, sao lại đặt Ngọc Thành ở trong hộp mà không lấy ra chứ."

Vẻ mặt Trần An xấu hổ không biết nói thế nào,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip