Chương 52: Ngũ Phẩm Hương
Nhìn từ xa, Thanh Huyền Thành còn to lớn hơn trong tưởng tượng rất nhiều. Quận Thanh Dương so với nó, quả thực chẳng thấm vào đâu. Điểm khác biệt lớn nhất so với quận Thanh Dương là ngay giữa Thanh Huyền Thành có mấy ngọn núi khổng lồ sừng sững, đỉnh núi chìm trong mây mù, ẩn hiện không rõ.
"Đại sư huynh, Thanh Huyền Thành này quả nhiên giống hệt như trên bản đồ, hoành tráng quá!"
Hỏa Khinh Nhu cũng ngồi trên lưng Tên Trọc, nghiêng người nhìn về phía trước, vẻ mặt có chút kinh ngạc.
"Thế này đã là gì, còn nhiều nơi hoành tráng hơn thế này nhiều."
Trương Bất Phàm ngoài mặt thì nói vậy, nhưng thực chất trong lòng cũng vô cùng chấn động, nhất là mấy ngọn núi lớn trong thành, ước chừng phải cao đến cả vạn mét.
Mười ngày trước, Hỏa Khinh Nhu bắt đầu để mắt đến cái lưng của Tên Trọc. Ban đầu, Tên Trọc kháng cự kịch liệt, nhưng cuối cùng vẫn không chịu nổi sự mè nheo của nàng, lại thêm lời hứa hẹn sau này cứ có rượu ngon là sẽ dành phần nó. Tên Trọc vừa nghe có rượu ngon, lại không muốn bị Hỏa Khinh Nhu lải nhải bên tai cả ngày nên đành miễn cưỡng đồng ý. Hỏa Khinh Nhu đương nhiên là mừng như điên, cuối cùng cũng không cần cuốc bộ, sung sướng ngồi lên lưng Tên Trọc. Thế nhưng, nàng vui vẻ chưa được mấy ngày thì chút linh thạch trong túi đã bị Tên Trọc uống rượu cho bay sạch. Bất đắc dĩ, vẫn là Trương Bất Phàm phải đứng ra bao trọn gói.
"Đại sư huynh, Huyền Vũ Tông nằm trên ngọn núi lớn nhất ở trung tâm kia kìa, chúng ta lên đó luôn bây giờ chứ?"
Hỏa Khinh Nhu mở miệng hỏi.
Thanh Huyền Thành không có cổng thành, đường sá ngang dọc chằng chịt. Trên suốt quãng đường đi, ở những tửu lầu khác, một hai ngàn linh thạch là đã có thể ăn uống no nê rồi. Tên Trọc đánh hơi thấy mùi thơm, dẫn hai người Trương Bất Phàm đến tửu lầu lớn nhất Thanh Huyền Thành, Ngũ Phẩm Hương.
Trương Bất Phàm bước vào Ngũ Phẩm Hương. Gã tiểu nhị nhìn Trương Bất Phàm với ánh mắt có chút khinh thường. Ban đầu gã thấy Trương Bất Phàm ăn mặc kỳ lạ, lại còn nói cho gã tiền boa, cứ tưởng gặp được công tử nhà giàu, không ngờ lại là một tên nhà quê mới lên tỉnh.
"Tiểu nhị, mang rượu thịt ngon nhất lên cho ta, số còn lại coi như tiền boa cho ngươi."
Trương Bất Phàm lấy ra một cái túi trữ vật, ném vào tay gã tiểu nhị trước mặt.
Tiểu nhị liếc Trương Bất Phàm một cái, vẻ mặt có chút kỳ lạ. Gã liếc qua số linh thạch trong túi trữ vật, khẽ nhíu mày, giọng điệu có chút mỉa mai:
"Vị công tử này, chút linh thạch này của ngài ở Ngũ Phẩm Hương chúng tôi chỉ đủ ăn ở tầng một, mà cũng chỉ gọi được món rượu thịt rẻ tiền nhất thôi."
Trương Bất Phàm ngẩn ra, mặc dù cậu không đếm kỹ, nhưng cái túi trữ vật vừa rồi ít nhất cũng phải có hai ba ngàn viên linh thạch, sao lại chỉ đủ ăn món rẻ tiền nhất được? Coi như tửu lầu ở Thanh Huyền Thành trông sang chảnh hơn mấy nơi khác, cũng không đến mức đắt đỏ như vậy chứ.
"Vậy rượu thịt ngon nhất ở chỗ các ngươi cần bao nhiêu linh thạch?"
Trương Bất Phàm mở miệng hỏi, lúc này trong nhẫn trữ vật của cậu không thiếu linh thạch.
"Một ngàn viên linh thạch trung phẩm?"
Gã tiểu nhị nhìn Trương Bất Phàm với ánh mắt khinh thường.
Linh thạch cũng được chia làm ba cấp, lần lượt là linh thạch hạ phẩm, trung phẩm và thượng phẩm. Tỷ giá quy đổi giữa các loại linh thạch là: một viên linh thạch thượng phẩm tương đương một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền