Chương 108. PHÚ QUÝ CỦA NGƯỜI, SINH RA CỬU CỐT
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Đối diện với khách sạn là phố ăn vặt, lúc đi ăn, Cố Nhược Lâm cứ cúi đầu, giống như đang suy nghĩ chuyện gì vậy, không nói lời nào.
Liễu Kiến Thụ thì vồn vã hơn hẳn, cũng liên tục xin lỗi tôi về chuyện lúc trước, nói trước đây gã có mắt như mù, vậy nên mới cứ thấy tiền là sáng mắt lên.
Từ Lệ Quyên thì cứ vừa ăn, vừa lau nước mắt.
Tôi hiểu rõ vì sao bà ta lại như vậy, rất đơn giản.
Liễu Kiến Thụ chịu chủ động nhận lỗi, rõ ràng là có dấu hiệu biết quay đầu là bờ.
Theo như tôi nghĩ, thì đây là sự tỉnh ngộ khi sợ hãi đến đỉnh điểm.
Trơ mắt ra nhìn Báo gia chết trước mặt mình, báo ứng mà tôi nói linh nghiệm ngay lên người Báo gia!
Gã mà không sợ, thì đã không quỳ trước mặt tôi rồi!
Hơn nữa Báo gia đã chết, gã không cần trả nợ đánh bạc nữa, còn có thể dùng món tiền kia của lão Liễu để làm lại từ đầu được.
Nếu gã không ngu, thì đương nhiên không bước chân lại vào vũng lầy này nữa!
Dù gì đánh bạc, chẳng phải cũng chỉ vì muốn làm giàu trong chốc lát hay sao?
Món tiền này của lão Liễu, đúng là chẳng ít ỏi gì!
Còn chưa ăn xong bữa cơm, tôi đã đem cái vali đẩy ra trước mặt Từ Lệ Quyên.
Từ Lệ Quyên ngơ ngác không hiểu, và còn có chút hoảng loạn.
Liễu Kiến Thụ cũng gượng cười, nói: “La tiên sinh, tiền này anh cứ giữ đã, đợi ngày mai lập thẻ cho mẹ tôi xong thì hãy đưa.”
Tôi lắc lắc đầu, bình tĩnh nói: “Vết xe đổ ngay trước mặt anh, tôi thấy là bản thân anh cũng sẽ tự cảnh tỉnh, chỉ cần sau này chịu làm ăn chân chính, thì mọi thứ đều còn kịp.”
“Lão Liễu mạng cứng, tiền của lão cũng có sát, đã để lại cho hai người, người khác muốn động vào, thì chắc chắn cũng chẳng có được gì tốt đẹp đâu.”
“Tới lúc đó về thôn Liễu Hà, cũng có thể nhờ thôn kiếm ít việc cho cậu làm trước.”
“Nếu anh vẫn cứ muốn ôm tiền đi đánh bạc thật, thì đấy cũng là cái số của anh, tất cả đều không liên quan gì đến chúng tôi.”
Nói những lời này, trong đó đương nhiên cũng có ý hù dọa Liễu Kiến Thụ nữa.
Nhưng phần nhiều, là những đạo lý mà tôi lý giải được.
Từ Lệ Quyên thì cảm động đến rơi nước mắt, nói là nếu tìm được công việc đàng hoàng cho con trai bà ta làm thật, thì đúng là tốt quá.
Bao nhiêu năm nay ở phố cổ, gã học hành không vào đầu, chơi bời lêu lổng, mới dần dần thành ra thế này.
Tôi thì lại cười cười, nói chỉ cần quyết tâm theo con đường tử tế, kể cả chỉ là đi làm ruộng, cũng vẫn có thể sống tốt được.
Liễu Kiến Thụ thì ngẩn ngơ nhìn cái vali, cũng chẳng mở mồm nói chuyện.
Ăn cơm xong, chúng tôi quay về khách sạn.
Liễu Kiến Thụ cứ ôm khư khư cái vali, vô cùng cẩn thận, cứ như sợ bị người ta cướp mất vậy, tâm trạng Từ Lệ Quyên tốt lên rất nhiều, không giấu được nụ cười trên mặt.
Đương nhiên, sâu trong đáy mắt bà ta vẫn còn chút đau buồn khó diễn tả, đấy có lẽ nguyên nhân đến từ lão Liễu.
Người đã mất rồi, tôi cũng chẳng có gì để khuyên.
Phòng của tôi và Cố Nhược Lâm nằm ở vị trí ngay chỗ cầu thang tầng hai.
Sau khi vào phòng, Cố Nhược Lâm liền vào nhà vệ sinh tắm rửa.
Tôi thì qua mép giường bên kia ngồi xuống.
Có chút rụt rè căng thẳng nhìn ra cửa phòng vệ sinh, bên trong là tiếng nước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền