ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 1092. . SÂN KHẤU KHÔNG CÓ KỊCH

Chương 1091. SÂN KHẤU KHÔNG CÓ KỊCH

Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng

Thời gian mấy ngày sau đó, tôi liên tục ở trong viện chữa trị, bác sĩ tạm thời không cho tôi xuống giường.

Ngoài việc điều dưỡng cơ thể, ăn ngủ đúng giờ, những lúc khác bèn tám chuyện, xem phim với Từ Thi Vũ.

Từ Thi Vũ sẽ kể với tôi những tin thời sự và chuyện phiếm mà tôi không có thời gian tìm hiểu.

Mỗi sáng sớm sau khi tỉnh giấc, mỗi buổi đêm trước khi ngủ, đều sẽ chụp chung với tôi một bức hình.

Thậm chí cô ta còn qua khu bếp của nhà họ Phùng, đích thân vào bếp hầm canh, mang tới bệnh viện.

Thời gian này Phùng Quân và Phùng Bảo có tới một lần, nhìn thấy tôi và Từ Thi Vũ đang dùng điện thoại xem phim.

Chưa đầy một giờ đồng hồ, hai người bọn họ liền lôi tới một cái tivi ít nhất rộng bằng nửa mặt tường, treo lên trên thường.

Phùng Quân còn nghiêm túc bảo với tôi, hắn không tiêu tiền của nhà họ Phùng, mà là dùng số vàng lần trước, hơn nữa hắn kể với tôi, số vàng này hắn và Phùng Bảo chia đôi rồi. Vốn dĩ bọn hắn đã thân như ruột thịt, hơn nữa nếu không có Phùng Bảo, hắn sợ là cũng không có cơ hội lại được tiếp tục làm việc dưới trướng tôi, vậy nên hắn cảm thấy số tiền này nên chia như thế.

Cách làm này của Phùng Quân vượt ngoài dự liệu của tôi, nhưng cũng khiến tôi rất hài lòng, hơn nữa tôi còn chú ý đến, tướng mặt của Phùng Quân lại tốt lên không ít.

Món tiền từ trên trời rơi xuống này, mạng của một mình hắn muốn giữ được không mấy dễ dàng, nhưng cộng thêm Phùng Bảo, hai người thì thừa đủ rồi!

Đồng thời tôi cũng chỉ bảo cho hai người Phùng Bảo và Phùng Quân mấy câu, nên làm những việc gì để giữ tài, và cả cần bày thứ gì ở trong nhà.

Hai người nghe hết xong, mới như bắt được vàng rời đi.

Thời gian nhoáng cái đã qua, tôi ở trong bệnh viện nghỉ dưỡng đã bảy ngày.

Tôi thậm chí đều chẳng cảm nhận được thời gian trôi, đến cả cơ thể đã hòm hòm có thể xuống giường rồi... Tôi đều có chút cảm giác cố ý, không nói với bác sĩ...

Lúc ban ngày của ngày thứ bảy, Từ Thi Vũ còn vui vẻ xem phim với tôi, ăn cơm xong, cô ta liền nói phải về trong Cục một chuyến, có chút chuyện cần cô ta đi làm.

Lại tiếp đó... Từ Thi Vũ bèn mãi không quay về.

Từ giữa trưa đợi mãi tới tận trời tối... Tôi ban đầu vẫn còn trấn tĩnh, sau đó thì lại có chút thót tim.

Giây phút đầu, tôi suýt chút nữa cho rằng cảm giác thót tim này là điềm báo nguy hiểm, chỉ có điều giây tiếp theo, tôi liền hiểu ra nguyên nhân Từ Thi Vũ không tới...

Tôi vốn nằm trên giường, cũng đã ngồi dậy.

Ngồi được một lúc xong, tôi đứng dậy xuống giường, đến bên cạnh cửa sổ.

Ngẩn ngơ nhìn ánh trăng tướng sao trên bầu trời đêm.

Nhìn hồi lâu hồi lâu, đột nhiên bên tai truyền lại tiếng gõ cửa khe khẽ, và còn cả tiếng nói của y tá.

“La tiên sinh, Từ tiểu thư gọi điện tới thông báo với chúng tôi, nói anh cần xuất viện rồi? Chúng tôi đã làm xong thủ tục, đem tới cho anh rồi, giờ kiểm tra cơ thể lần cuối cho anh.”

Tôi nhắm nhắm mắt, hạ giọng nói một câu vào đi.

Quay đầu lại, tôi mới nhìn thấy bước vào không chỉ có y tá, mà còn có một bác sĩ chủ trị.

Bọn họ giúp tôi kiểm tra kỹ lưỡng cơ thể một lượt, cũng tháo bỏ đầu kim truyền trên cánh tay.

Cuối cùng mới yên tâm từ phòng bệnh rời đi.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip