Chương 1098. TÔI QUÊN RỒI
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Việc lồi lên của khuôn mặt này, khiến nắp quan tài đã biến dạng cả.
Lòng tôi hơi kinh hãi, nếu không phải có Định la bàn và Xa luân ảnh tôn táng phù, sợ rằng cái xác đen này bèn có thể phá quan tài ra ngoài rồi?
Tôi có thể xác định một dao đó của tôi đã đâm nát Ác thi đan, chứ nếu không, tác dụng của bức thư người chết để thương lượng đó và đạo phù này của tôi đều sẽ chẳng được bao nhiêu.
Kỳ thực vốn ý của tôi là định đợi hơi hồi phục lại một chút, rồi nghĩ cách xử lý bỏ cái xác đen này.
Có điều rõ ràng nhà họ Liễu có dự định hay hơn, nên mới đem nó về tộc Khương.
Đợi lúc gặp được Liễu Tam Nguyên, tôi chắc liền có thể lấy Định la bàn xuống rồi.
Trong lúc suy nghĩ, tôi nhấc tay ấn lấy cái khuôn mặt lồi lên trên quan tài đó, ngoài khí lạnh âm u, còn lại thì chẳng cảm nhận được gì nữa.
Tất cả mọi thứ, đều đã bị Xa luân ảnh tôn táng phù ngăn cách.
Lại sau đó, trong khoang máy bay truyền lại tiếng nhắc nhở máy bay sắp cất cánh của phi hành đoàn.
Tôi không tiếp tục nghĩ thêm chuyện khác nữa, nhắm hai mắt lại, lặng lẽ dưỡng thần.
Trong hành trình không xuất hiện bất cứ việc ngoài ý muốn nào.
Đợi lúc máy bay hạ cánh, ngoài cửa sổ đã là đêm khuya, nhìn thời gian một cái, đã tới mười giờ đêm rồi.
Sau khi xuống máy bay, các đạo sĩ khiêng quan tài, tôi đi cùng với ba người Liễu Dục Chú, Liễu Hóa Minh, Liễu Hóa Dương.
Còn về Mao Sam, thì nằm trong đội đạo sĩ khiêng quan tài đó.
Có thể nhìn ra được, Mao Sam đang cực lực hòa nhập vào với đạo sĩ nhà họ Liễu.
Lần đầu gặp đứa trẻ này, tính cách cậu ta rất thẳng, đồng thời cũng vì đạt mục đích mà nhẫn tâm được!
Lúc đó tôi bèn sợ cậu ta sẽ đi sai đường, bây giờ theo Liễu Dục Chú rồi, cậu ta cũng có thể chuyên tâm học đạo thuật nhà họ Liễu, chắc sẽ không tiếp tục đi sai đường.
Đột nhiên, tôi bèn nghĩ tới Mao Nguyên Dương hồi đó.
Trong lòng khẽ than, lão chết thế này, cũng coi như để lại cho con trai một con đường Xuất đạo, cũng không coi là chết vô nghĩa.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã ra khỏi sân bay, bên đường đỗ không ít xe.
Bên cạnh chiếc xe đỗ trên đầu nhất, tôi một phát liền nhìn thấy Khương Yển, có điều bên cạnh lại không nhìn thấy Khương Manh...
Khương Yển nhìn trông còn vạm vỡ hơn so với trước, trong ánh mắt đều ánh lên vẻ kiên trì cứng cỏi.
Những người còn lại ở bên cạnh xe kia, mỗi người tinh khí thần đều không tồi.
Đây chắc bèn là do tộc Khương đã có Tiên sư, nên khiến tộc Khương lại có đủ tự tin?
Chúng tôi tới bên đường, mỗi xe đều có người qua dẫn đạo sĩ lên xe, cũng có xe chở quan tài, mấy người chúng tôi thì lên chiếc xe của Khương Yển.
Trước khi lên xe tôi bước hơi chậm lại, còn nhìn Liễu Dục Chú một cái, Liễu Dục Chú rõ ràng nhìn ra được, dừng chân lại, trước tiên bảo Liễu Hóa Minh, Liễu Hóa Dương đi lên trước.
“La Thập Lục?” Đầu mày Liễu Dục Chú hơi chau, trong giọng nói mang vẻ dò hỏi.
“Liễu đạo trưởng, chuyến này về tộc Khương, anh cần cẩn thận.” Tôi hít sâu một hơi.
Còn chưa đợi tôi nói xong, tôi lại đột ngột phát giác ra hai ánh mắt sắc bén khóa chặt trên người mình.
“Lên xe đi, La Thập Lục.” Người mở miệng là Liễu Hóa Dương, trong giọng nói khàn khàn khô khốc của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền