ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 1108. . TIỂU NỮ THẨM KẾ, CHÍNH THỐNG TỘC KHƯƠNG

Chương 1107. TIỂU NỮ THẨM KẾ, CHÍNH THỐNG TỘC KHƯƠNG

Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng

“Thẩm Kế dù sao chỉ vừa thông Âm dương thuật, Thiên nguyên Tướng thuật của cô ta còn chưa được coi là lĩnh hội thấu triệt, tôi biết Đại trưởng lão muốn bói cho Liễu đạo trưởng một quẻ, tôi tặng quẻ này, thế nào? Âm dương tiên sinh của Địa tướng Kham dư, toàn lực bói một quẻ!”

Tôi hơi ngừng lại một chút, tiếp tục nói: “Quẻ mà tôi bói, bèn là nhân của tôi, bất luận tướng quẻ là gì, tôi thuận đạo bèn gánh thứ quả ấy, lấy thứ quà mọn này tặng nhà họ Liễu để chúc mừng.”

Giây phút tôi dứt lời, ánh mắt Liễu Dục Chú rõ ràng vụt qua một tia nghi hoặc.

Có điều cũng chỉ trong tích tắc đó, gã liền che giấu nó rất tốt.

Liễu Tam Nguyên, căn bản không chú ý nhìn Liễu Dục Chú, đồng tử ông ta hơi hơi co mạnh, ánh mắt chằm chằm nhìn tôi.

Đột nhiên, trên mặt ông ta nở thêm một nụ cười.

Tiếp đấy ông ta gật gật đầu nói: “La Thập Lục, cậu rất tốt, ta rất hài lòng, vậy quẻ này, bèn do cậu bói.” Ngay tiếp đó Liễu Tam Nguyên gọi Liễu Hóa Dương một tiếng, Liễu Hóa Dương đến bên cạnh ông ta xong, ông ta ghé tai nói mấy câu, Liễu Hóa Dương liền đi về bên phía chỗ ngồi của tộc Khương.

Tôi không hề nhìn thấy Thẩm Kế trong đám đông tộc Khương, cô ta chắc sẽ trực tiếp xuất hiện trên đàn tế của lễ tế.

Còn về mục đích qua của Liễu Hóa Dương rất đơn giản, là đi truyền đạt ý tứ của Liễu Tam Nguyên.

Đương nhiên, Liễu Tam Nguyên không hề biết, tôi đã nói chuyện qua với Thẩm Kế rồi, tôi cũng không cần thiết phải nói ra để nhắc.

Vải thưa không che được tầm nhìn ánh mắt của Liễu Tam Nguyên, thần sắc lúc này của ông ta đã là hiền hòa rồi, nét cười trong mắt cũng không giấu nổi.

“Đợi xong cậu tới Đại điện gặp ta, ta chỉ cho cậu hai đạo phù đó, còn nữa, vẽ một lần Ngũ đế Phong táng phù trước mặt ta đi.”

“Ta muốn nhìn thấy một đạo Ngũ đế Phong táng phù có độ lớn tương đồng, có thể so sánh được với đạo phù Tiên đạo để lại dùng trấn áp Phị Phát Quỷ ngày hôm đó.” Giọng điệu này của Liễu Tam Nguyên, hiển nhiên hiền từ như trưởng bối vậy.

Bởi vì sức chú ý của Liễu Tam Nguyên đều nằm trên người tôi, nên sự thay đổi ánh mắt của Liễu Dục Chú, liền hơi nhiều hơn một chút.

Gã hơi hơi gật đầu với tôi, rõ ràng là đưa ra một vẻ mặt yên tâm.

Tôi thì chỉ mặt nở nụ cười, không biểu hiện ra điểm khác thường nào khác.

Còn về lời của Liễu Tam Nguyên, cũng khiến lòng tôi khẽ than.

Tôi đưa phù, đồng ý bói ra nhân, gánh chịu quả, điều này trên cơ bản là bảo với Liễu Tam Nguyên, sau này Liễu Dục Chú có tình hình gì, tôi đều sẽ không ngồi yên không quản. Đây cũng là thủ đoạn có thể khiến Liễu Tam Nguyên đồng ý cho tôi bói.

Những gì ông ta nói sau đó, một là vẫn cứ cho tôi đầy đủ lợi ích, điểm thứ hai, sợ rằng chính là chấm dứt tưởng niệm và tiếc nuối của bản thân ông ta rồi.

Tôi gật gật đầu, đồng ý với Liễu Tam Nguyên.

Thời gian, từng giây từng phút trôi qua.

Sau khi Liễu Hóa Dương quay lại, chúng tôi lại ngồi yên thêm khoảng chừng tới một giờ đồng hồ.

Khoảng sắp đến giờ, cũng chính là lúc bảy giờ, dưới sân đột nhiên vang lên tiếng thổi kèn sáo.

Từ chỗ lối vào của khu sân bãi này, lần lượt đi vào người của tộc Khương, những người này ăn mặc phục sức dân tộc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip