ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 1115. . QUỶ LÔNG TRẮNG, KHỈ NÚI GIÀ

Chương 1114. QUỶ LÔNG TRẮNG, KHỈ NÚI GIÀ

Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng

Bà cụ già vốn cũng đang ngồi cạnh ngẩng đầu cười, phen này, mặt bà ta vụt một phát liền biến sắc rồi.

Bà ta đứng dậy, một phát liền véo lấy tai của đứa bé trai kia.

Đứa bé trai òa một tiếng liền khóc ầm lên, đau đến mức nhăn răng giãy giụa.

“Mấy câu này đều dám nói linh tinh! Trù lão Hán mày!” Bà cụ già kéo lê đứa bé trai liền vào trong nhà.

Ba Thanh rõ ràng cũng mất tự nhiên, hắn nhòm nhòm, không đi theo, chỉ lúng túng bảo tôi ngồi xuống, ăn chút đồ, trẻ con không biết ăn nói, đồng ngôn vô kỵ, đồng ngôn vô kỵ....

Lữ Tú rõ ràng cũng rất ngại ngùng, có điều chị ta chỉ ngồi một bên, giúp tôi lấy bát đũa.

“Quỷ lông trắng là thứ gì? Trong núi có quỷ tác quái, rất dữ?” Biểu cảm của tôi rất hiền hòa, cười cười đón lấy bát đũa, thuận miệng hỏi.

Ba Thanh lúc này mới nhỏ giọng nói: “Khỉ trong núi nhiều, có một số già đến lông đều bạc trắng cả, dữ lắm, còn sợ hơn cả quỷ.”

“Người hái thuốc ghét nhất là trong núi gặp phải khỉ, đặc biệt là quỷ lông trắng, khỉ còn đỡ, chỉ quậy phá một chút, chứ quỷ lông trắng thông minh lắm, đã bám theo rồi, thì nhất quyết phải giết bằng chết người cơ!”

“Hơn nữa mấy cái thứ đó đều không lộ mặt, nhất quyết đợi đến lúc người ta treo thừng lên vách đá hái đồ, hoặc là lúc leo cây qua oánh người ta, một phát liền lấy mạng luôn!”

Ban đầu giọng Ba Thanh nhỏ, nói đến sau tay hắn đều múa may theo, giọng điệu cũng trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều, cuối cùng hắn xua xua tay nói: “Gặp phải quỷ lông trắng rồi, trên cơ bản là tèo luôn, chả có ai còn sống mà về được, tại sao có người biết là quỷ lông trắng, vì ở trên núi cách xa xa, nhìn thấy trên núi đối diện có người treo thừng hái thuốc, đột nhiên liền bị quỷ lông trắng làm đứt dây, người cứ thế rơi thẳng xuống luôn, cuối cùng đến xương cốt cũng không tìm thấy, xác chết đều phải bị quỷ lông trắng cắp chạy mất.”

Ba Thanh nói rồi, cầm chai rượu trên bàn lên, rót cho tôi một chén rượu trắng bé tý.

Tôi nghe hết xong, trong lòng mới thảng thốt, có điều thế này đúng thật là phiền phức rồi...

Đúng là thứ quỷ quỷ quái quái gì thật, vẽ sẵn phù là đủ dùng.

Vật cực thông linh, Ngũ gia tiên, bèn là già tới lúc rồi, liền thành “Tiên”.

Lại giống như quỷ nước, chẳng phải cũng là khỉ dưới nước, già đến một mức độ nhất định, thì ở dưới nước đều có thể đấu với người vớt xác.

Thứ quỷ lông trắng này là khỉ già đến mức da lông bạc trắng, rất là phiền phức.

Phù chắc chắn không đối phó nổi, hơn nữa theo Ba Thanh nói thứ quỷ lông trắng giảo hoạt đến như vậy, trên cơ bản còn không mặt đối mặt với con người, tương đương với đâm lén sau lưng, thế này đích thực rất nguy hiểm.

Cũng chẳng trách bà cụ già đó trực tiếp liền đánh đứa bé luôn, người nông thôn đều kiêng kỵ mấy thứ này.

Vừa ăn đồ ăn, Ba Thanh lại vừa nói chuyện với tôi về không ít tập tục của địa phương.

Hắn uống thêm đôi chén, liền nói như mở máy.

Tôi tuy không biết uống rượu, nhưng đôi chén thế này, vẫn cứ đủ tỉnh táo.

Còn về vợ Ba Thanh Lữ Tú, thì giúp gắp đồ ăn.

Uống rượu vào, ăn bèn liền không ít, chị ta lại làm ít đồ ăn bưng lên.

Tôi cũng khó tránh khỏi uống thêm mấy chén, ăn cũng được coi là cơm no rượu say.

Đại khái từ miệng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip