ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 1126. . NON CÓ VIỄN TÚ

Chương 1125. NON CÓ VIỄN TÚ

Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng

Thần sắc của Ba Thanh cũng hoảng loạn một phát, bất an ngẩng đầu nhìn lên trên, làm động tác định đi ra ngoài một chút.

Tôi lập tức đưa tay, ấn lấy vai của Ba Thanh.

Thế này không thể để Ba Thanh đi ra ngoài được, ngộ nhỡ vừa vặn quan tài rơi xuống, thì bèn là lấy mạng của Ba Thanh rồi.

Tôi đồng thời cũng ngẩng đầu nhìn lên bên trên, may là vách đá trên đỉnh đầu chỉ rung lắc một phát thế xong, bèn không tiếp tục có động tĩnh gì nữa, cũng không có âm thanh va đập của thứ gì đang lăn xuống.

“Làm... Làm sao thế...” Ba Thanh nhìn sang tôi, trong mắt toàn là vẻ khiếp hãi không đè nén nổi.

Tôi hơi nheo mắt lại, đợi hai ba phút sau, mới khẽ thở phào một hơi.

Tư duy của tôi rất linh hoạt, lập tức liền nghĩ ra một lý do, bảo với Ba Thanh, đây là do những lời mà vừa nãy hắn nói đó, khiến tổ tông của hắn vui mừng, nên mới có phản ứng thế này.

Trên mặt Ba Thanh lập tức liền trở nên hưng phấn, hắn không chút nghi ngờ lời nói của tôi, lập tức bảo: “Vậy La tiên sinh, cậu đợi tôi chút!”

Nói rồi, hắn liền lại qua mở cỗ quan tài ra, định cõng cái xác chết trong quan tài lên.

Tôi vẫn cứ rất cảnh giác, liên tục chú ý động tích của vách núi.

Bảo Ba Thanh cõng theo xác chết, ngoài việc muốn dẹp bỏ nghi ngờ lo lắng của Ba Thanh ra, thì cũng là bởi vì tôn trọng người chết.

Đợi chúng tôi đi xong, đám khỉ núi đó chắc chắn còn phải quay lại, quan tài đè chết đồng bọn, bọn chúng ban ngay gan to hơn chút, chắc chắn sẽ tìm về, tới lúc đó mở quan tài ra, xác chết bên trong còn chẳng biết sẽ bị đối xử thế nào nữa.

Dù sao xác chết này cũng trời xui đất khiến vô tình cứu tôi và Ba Thanh, không thể để nó bị lũ khỉ phân thây được.

Rất nhanh Ba Thanh liền bê xác chết từ trong quan tài ra ngoài, kỳ dị là, hai chân của cái xác đó lại vẫn cứ co quắp lại, giống như tư thế quỳ...

Ba Thanh tốn rất nhiều sức lực mới đặt nó vào trong túi ngủ được, lại dùng dây thừng buộc chặt miệng túi ngủ, sau đó buộc cả cái túi ngủ lên trên lưng một con ngựa lùn.

Hắn đem ba lô leo núi đều treo lên trên người con ngựa còn lại xong, tháo dây thừng của con ngựa ra, ra hiệu cho tôi có thể đi được rồi.

Ở vị trí này bèn không thể cưỡi ngựa được nữa, phần rìa nguy hiểm quá lớn, chỉ có thể dắt ngựa đi lên trước.

Đợi rời khỏi đoạn vách đá dốc đứng này xong, phía trước lại là đường núi bình thường, bên phải là thân núi dốc nghiêng đầy rừng rậm, lại tiếp tục xuống dưới mới là dòng sông chảy của thung lũng tách giãn.

Chúng tôi lên ngựa đi tiếp, vừa đi, Ba Thanh còn vừa nhỏ giọng nói đêm hôm qua đám khỉ núi và quỷ lông trắng đó, chỉ chú ý định lấy đồ trên người chúng tôi, xong rồi lấy mạng chúng tôi, không để ý đến việc lôi ngựa của chúng tôi đi.

Thế này cũng là số chúng tôi may, tổ tông phù hộ, chứ nếu không hôm nay đã phải đi bộ rồi, đường núi phía sau đây tuy dễ đi hơn một chút, nhưng khoảng cách thì chẳng hàm hồ một tý nào.

Trên cả quãng đường này, Ba Thanh trên cơ bản đều đang nói liên tục, tôi lại biết được một số chuyện liên quan đến quỷ lông trắng, trên cơ bản đều là tin đồn về việc người hái thuốc mất tích những năm nay của thôn Lăng và

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip