ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 1134. . CẬU LÀ ÂM DƯƠNG TIÊN SINH, KHÔNG THỂ NÀO NHÌN SAI NGƯỜI

Chương 1133. CẬU LÀ ÂM DƯƠNG TIÊN SINH, KHÔNG THỂ NÀO NHÌN SAI NGƯỜI

Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng

Trên mặt Ba Thanh sớm đã trắng bệch không còn chút máu, nhưng trong ánh mắt hắn nhìn sang lão Chu, vẫn cứ tràn ngập lửa giận và căm phẫn.

Giây tiếp theo, Bàng Giang có khuôn mặt chữ Quốc giơ súng lên, nòng súng trực tiếp liền ngắm chuẩn giữa trán của Ba Thanh.

Ba Thanh theo bản năng đưa tay đi rút xẻng gấp ở thắt lưng, làm động tác định lao lên trước.

Cùng lúc này, năm tên người mặc quần áo rằn ri còn lại, gần như đồng thời quây về phía Ba Thanh, có tên đưa tay ra ấn lấy bả vai của Ba Thanh, có tên rút đao ra nắm vào trong tay, chĩa về phía Ba Thanh!

Cái khuôn mặt miệng vâu má hóp đó của lão Chu, ánh lên vẻ hưng phấn khát máu!

Tất cả những chuyện này đều phát sinh trong giây lát, tôi vụt đưa tay lên, trực tiếp một phát liền túm luôn lấy báng súng của Bàng Giang, thuận thế giật một phát, nòng súng lập tức liền ngắm chuẩn lão Chu!

Động tác của Bàng Giang đột ngột cứng đơ lại, lão Chu cũng bị dọa sợ đến lẩy bẩy, phịch một phát liền ngã bệt xuống đất, rồi lại vội vàng bò dậy tránh ra, vẻ hưng phấn giây phút trước của lão không còn tồn tại, chỉ còn lại hoảng sợ và khiếp hãi!

Bàng Giang dùng sức định giật báng súng ra khỏi tay tôi, nhưng rõ ràng động tác của gã không dám quá mạnh, chỉ sợ bắn nhầm.

Lúc này, năm tên còn lại kia cũng không vây lấy Ba Thanh nữa, mà đều quay đầu lại, mặt mày hung hãn trợn mắt nhìn tôi.

Ánh mắt Lại Văn nhìn tôi cũng có vài phần thay đổi, ả nheo mắt lại, tra xét nhìn tôi.

“Người có đáng tin cậy hay không, tôi không thể nói chắc trăm phần trăm, tuy rằng tôi nhìn người chưa chắc rất chuẩn, nhưng ở tại đây, ít nhất chắc đều chuẩn hơn so với bất cứ người nào trong số các vị.” Giọng điệu của tôi cũng đã mang vẻ lạnh lùng.

Tôi lạnh lùng nhìn sang Bàng Giang, tay siết rất chặt, nắm báng súng giống như đang nắm lấy gậy khóc tang vậy, trầm giọng nói tiếp: “Anh mang một tướng vân Yển Nguyệt, hình khắc con cái, trong mắt lòng đen mang sắc đỏ, râu ria ánh sắc vàng, tính cách cực đoan, nóng nảy dễ giận, cuối cùng ắt gặp tai bay vạ gió mà chết, lúc này xương gò má mang khí đen, nhân trung tuồn khí xanh, mạng chẳng còn bao lâu nữa.”

Tốc độ nói của tôi cực nhanh, những lời này nói ra xong, sắc mặt của Bàng Giang thì càng lúc xanh lúc đỏ, gã tức đến mức gần như nghiến răng nghiến lợi, chửi: “Tao bắn chết mẹ mày!”

Tôi không hề tiếp tục đặt sự chú ý trên người Bàng Giang nữa, mà lại nhìn sang Lại Văn, lạnh nhạt nói: “Cô lòng trắng lộ sáng, hai mắt ướt át, nhất định khắc chồng, còn vì vậy mà li dị cô quả một mình.”

“Nhân trung có nốt ruồi, như hoa vươn khỏi tường, dưới váy Thạch lựu người quỳ gối không ít.” (*)

Vốn dĩ cái câu cuối cùng đó, ý tôi vốn là định nói Hồng hạnh vượt tường, nhưng tôi tạm thời lại đổi lời, nếu như nói thẳng thừng quá mức, tôi sợ khiến Lại Văn trực tiếp thẹn quá hóa giận.

Lúc này, sắc mặt năm tên còn lại kia càng hung dữ hơn, đã ép sát trước mặt tôi, Ba Thanh cũng động thủ định dùng xẻng gấp chém người rồi.

Cùng lúc này, cái lão Chu miệng vâu má hóp đó vừa bò dậy, vừa gấp rút nói: “Thằng này chắc chắn có vấn đề! Đầu tiên là dẫn thằng Ba Thanh có vấn đề tới, giờ này còn mở mồm ăn nói

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip