ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 1138. . SAY RƯỢU

Chương 1137. SAY RƯỢU

Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng

Rõ ràng, trong mắt Bàng Giang có thêm vài phần nồng nhiệt, gã càng không thèm nhìn tôi và Ba Thanh nữa.

Tôi đương nhiên không có ý kiến gì, gật đầu ra hiệu một phát với Ba Thanh, bèn dẫn hắn tới một chỗ góc kẹp bên cạnh vách đá nghỉ ngơi.

Chỗ này sau lưng là vách núi, trước mặt tầm nhìn rộng rãi, đám khỉ núi mà quỷ lông trắng dẫn đầu tuyệt đối rất dữ, có điều trong tay đám người Bàng Giang có súng săn, thế này mà đánh đấu chắc chắn là một trận huyết chiến, tôi và Ba Thanh không thể ở chỗ vị trí không tốt, phải liên tục chú ý cẩn thận.

Sau khi ngồi xuống xong, dựa nghiêng vào vách núi, tôi nhắm hờ mắt lại, trong lúc chờ đợi, cũng có thể hơi nghỉ ngơi dưỡng chút tinh lực.

Ba Thanh cũng ngồi xuống bên cạnh nghỉ ngơi dưỡng thần hệt như tôi.

Mùi máu tanh lởn vởn bên cánh mũi càng ngày càng nồng nặc, lờ mờ, bên tai còn có thể nghe thấy tiếng chít chít thảm thiết.

Tiếng chít chít này bắt nguồn từ rừng núi phía xa, dường như là có khỉ đang khóc, hơn nữa khóc càng ngày càng dữ dội.

Tôi lờ mờ còn có thể nhìn thấy mấy con khỉ núi đang bị nướng trên bếp lửa kia giãy giụa ngày càng mạnh, tiếng kêu cũng ngày càng thê lương và tuyệt vọng.

Thời gian từng giây từng phút chầm chậm trôi đi, tôi vốn dĩ chỉ là nhắm mắt dưỡng thần, nhưng cuối cùng cơn buồn ngủ lại đúng là ập tới thật.

Đây là do đợi quá lâu, quỷ lông trắng trước sau đều không xuất hiện, người cũng liền thật sự trở nên mệt nhoài, bởi vì chúng tôi ít nhất đã đợi tới hai ba giờ đồng hồ...

Tôi không ngờ rằng kế hoạch này lại chẳng có một chút phản ứng nào, sợ rằng đợi đến ngày mai, lại phải đưa ra dự định khác...

Có Bàng Giang và đám thủ hạ của gã cầm súng canh chừng, tôi được cái cũng không lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì.

Chẳng mấy chốc, tôi bèn rơi vào trong giấc ngủ.

Tôi ngủ không được sâu, liên tục giữ ở trạng thái nửa thức nửa ngủ.

Lại qua một khoảng thời gian, bả vai tôi bị người ta khẽ đẩy nhẹ hai phát, lập tức, tôi bèn rùng mình một cái tỉnh dậy luôn.

Ba Thanh thần sắc vô cùng thận trọng, ánh mắt cũng đang liên tục liếc nhìn tứ phía, trên trán hắn đang túa mồ hôi, trong con ngươi cũng có không ít vằn máu, nhìn lên trông gã chắc là liên tục chưa hề nhắm mắt ngủ.

“La tiên sinh... Sắp có chuyện rồi...” Giọng của Ba Thanh khản đặc khác thường, mồ hôi trên trán hắn càng nhiều hơn.

Tôi ôm lấy trán, rất nhanh liền triệt để tỉnh táo lại.

Chỗ ánh mắt nhìn tới, bên cạnh đống lửa đang gác khỉ núi đó, lúc này đang nằm la liệt Bàng Giang và mấy tên thủ hạ đó của gã.

Không chỉ có vậy, tôi còn ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc, đám người bọn chúng, vào núi mà hóa ra còn đem theo rượu?

Rất rõ ràng, chắc là Bàng Giang gọi người tới ăn, bọn chúng không nhịn được, bèn uống không ít rượu.

Sợ rằng cũng là bởi vì đợi không thấy quỷ lông trắng tới, buông lỏng cảnh giác, nên mới say xỉn.

Ba Thanh tiếp tục nhỏ giọng nói: “Tôi liên tục không dám ngủ, lén canh chừng, vừa nãy đã có hai con khỉ núi tới qua rồi, La tiên sinh cậu không phát hiện sao...”

Hắn sắp dứt lời, tôi mới phát hiện ra một chi tiết, mấy con khỉ núi treo bên trên đống lửa đó đã không thấy đâu nữa, hai con trên mặt đất kia cũng biến mất rồi...

Tim tôi thót lại một phát, mí mắt không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip