Chương 1140. ỨNG BIẾN
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
“Không sao đâu Ba Thanh, xác chết mất rồi vẫn có thể tìm về được, còn có người của Lại tiên sinh ở đây, chúng ta lùi trước đã.” Tôi trầm giọng mở miệng nói.
Ba Thanh mím miệng, gật mạnh đầu, ngay tiếp đó hắn quay người đi, nói một câu “Qua đây!”, rồi bèn dẫn chúng tôi chạy về đỉnh núi ở mạn bên kia vách đá.
Trong rừng cây im lìm, ánh trăng ẩn đi, lúc này đã tới thời khắc đen tối nhất trước bình minh rồi.
Thế núi ở đây vốn đã rất khó leo trèo, lúc này ánh sáng lại kém, chúng tôi phải liên tục chú ý thận trọng, chỉ sợ dẫm sai một bước, liền sẽ lăn xuống dưới núi.
Cũng chẳng biết đã chạy bao lâu, ba người chúng tôi cuối cùng cũng lên đến đỉnh núi, ánh sáng ở đây hơi đỡ hơn chút ít, nhưng Ba Thanh thì vẫn chưa dừng lại, tiếp tục dẫn chúng tôi chạy.
Không hay không biết, chân trời đã lóe lên một tia sáng trắng, bình minh sắp tới...
Lại đợi lúc Ba Thanh dừng lại, cho dù là tôi hiện giờ, cũng đã thở hồng hộc rồi.
Lồng ngực Ba Thanh phập phồng lên xuống, không ngừng há miệng thở dốc.
Cúc áo Đường phục trước ngực của Lại Văn trên cơ bản đều đã bung ra, tóc ả dính bết trên trán, hơi hơi quăn lại, mép trán cũng mồ hôi đầm đìa, trộn lẫn với cái thứ mùi nước hoa ngọt ngấy trên người ả, biến thành một thứ mùi phóng đãng.
Lúc này trời đã bắt đầu tờ mờ sáng rồi, hiện giờ vị trí chúng tôi đang đứng, đã đến trên một quả núi khác.
Ở đây, thế núi càng dốc đứng, rừng cây hơi ít hơn một chút, thân núi ở thung lũng phía đối diện cũng giống hệt như vậy, độ dốc ở mức độ này, đừng nói là ngựa lùn, người đi hơi không chút ý chút, cũng đều sẽ có vấn đề lớn.
“Sức bền của La tiên sinh rất tốt, cơ thể cường tráng.” Lại Văn vuốt vuốt tóc mai trên trán, trong con mắt đào hoa gợn sóng long lanh, mỉm cười vui vẻ, giọng điệu lời nói rất nhẹ nhàng thả lỏng.
“Tiếp tục chạy nữa thì không nổi rồi, ngược lại là Lại tiên sinh, giấu nghề kỹ quá, Phong thủy tiên sinh có thân thủ tốt như vậy, lại có thể không tốn hơi sức mà bắt sống được quỷ lông trắng, La mỗ cũng đúng là gặp lần đầu trong đời.” Tôi hít thở sâu tận mấy lần, cuối cùng cũng khiến hơi thở ổn định lại.
Lại Văn vẫn cứ mặt mày tươi cười, nhỏ nhẹ nói: “Chẳng thần kỳ như La tiên sinh tưởng đâu, cậu xem.” Trong lúc nói, Lại Văn thả con quỷ lông trắng đang nắm trong tay xuống, dùng chân dẫm lên cổ nó.
Lúc này tôi mới nhìn thấy, bên trên tấm da người ố vàng, đang cắm một mũi kim tiêm rất mảnh.
“Một người đàn bà yếu đuối như tôi, cùng mấy gã đàn ông đi vào trong rừng sâu núi thẳm, kiểu gì cũng phải có một số thủ đoạn phòng thân, đây là một dạng thuốc mê đặc thù.” Lại Văn đưa tay, rút mũi kim tiêm đó ra, tiện tay vứt đi, rồi ra hiệu cho Ba Thanh lấy thừng tới trói con quỷ lông trắng lại.
Tim tôi vụt co thắt mạnh một phát, với thân thủ mà vừa nãy Lại Văn bộc lộ ra, mấy gã đàn ông kia, có ai có thể động được đến ả?
Ả thân thủ vốn đã rất lợi hại, lại cộng thêm thuốc mê luôn đem theo trên người, ai có thể chống được ả?
Lúc này hơi thở của Ba Thanh vẫn còn hơi có vài phần nặng nhọc, hắn chòng chọc nhìn con quỷ lông trắng, đưa tay lột tấm da người trên thân nó xuống, đập vào trong tầm mắt của chúng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền