Chương 1147. BỌN CHÚNG ĐỀU SỢ CHẾT
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
“Phần đáy có chỗ xả ra ngoài, khiến nước toàn bộ đều bị xả đi.” Dương Thanh Sơn bình thản trả lời.
Hắn tiếp tục theo tôi đi lên trước mấy bước xong, lại nói: “Đợi nhìn thấy xong, bèn có đối sách.”
Lúc này tôi mới phát hiện, vị trí mà chúng tôi đi trở nên bằng phẳng hơn chút ít, độ dốc không còn lớn như thế nữa. Dòng chảy bên cạnh trở nên tĩnh lặng hơn rất nhiều, âm thanh cũng càng nhỏ hơn.
Nhưng mặt nước vẫn hơi hơi gợn sóng, giống như có thứ gì đó phủ phục bên dưới, tôi cảm nhận được một thứ khí lạnh không tả ra được không ngừng từ tứ phía ào tới.
Ở dưới nước, có thứ gì đó...
Tôi chằm chằm nhìn mặt nước một hồi, lại dùng khóe mắt liếc Dương Thanh Sơn một cái.
Thần sắc của Dương Thanh Sơn vẫn cứ không chút gợn sóng.
Nhưng cảm quan của hắn nhất định phải chi tiết hơn tôi nhiều, đến tôi đều phát giác ra dưới nước có thứ gì đó, hắn nhất định cũng đã phát giác.
Hắn không hành động, liền đại biểu cho tính uy hiếp của cái thứ này không đủ lớn?
Lòng tôi thắc mắc càng nhiều hơn, vừa hay lúc này, Dương Thanh Sơn đột nhiên nói: “Vật cực thông linh, đá núi lâu thành như người, cỏ dại cũng là như vậy, gốc rễ giống người, hình thể giống người, linh trí giống người, vật hung ác cũng không ngu xuẩn, chúng không muốn chết.”
Những lời này của Dương Thanh Sơn không phải quá thâm sâu, cũng khiến tôi nghe rành rọt rõ ràng.
Ý tứ của hắn đơn giản, thứ ở dưới nước hung dữ, nhưng lại không dám ra ngoài?
Trên thực tế tôi lại rất nhanh rút ra được một kết luận, cái thứ đó không phải sợ tôi, mà là sợ Dương Thanh Sơn...
Nếu như đổi thành chỉ có một mình tôi đi tới vị trí này, sợ rằng đã phải lĩnh giáo xem cái thứ đó rốt cục khủng khiếp đến mức nào rồi.
Chúng tôi đã men theo khe nứt lại đi thêm xuống dưới khoảng gần hai trăm mét, cùng với việc chúng tôi càng đi càng sâu, độ dốc cũng ngày càng nhỏ đi, nhưng trước sau vẫn cứ duy trì một độ dốc nhất định.
Chúng tôi men theo con dốc này đi chắc đã được non nửa độ sâu của khe nứt.
Có điều đây vẫn chưa được coi là chỗ sâu nhất dưới lòng đất, ít nhất ở bên ngoài dãy Đông Vụ này, hoặc giả sẽ còn có chỗ có địa thế càng thấp hơn.
Trong đoạn đường đi này, tôi nhìn thấy ở chỗ rìa vách đá nơi có khe nứt càng nhỏ hơn, có một số hài cốt, trong đó có một số xương đầu người, đồng thời cũng có của động vật. Thậm chí còn có một số ba lô và quần áo leo núi, đủ để thấy được, những năm nay người bỏ mạng tại đây không ít.
Đột nhiên, bên tai lại nghe thấy tiếng động ầm ầm, những âm thanh này bèn đều là tiếng nước rồi, giống như những dòng nước chảy đó, lại chảy đi nơi khác, tạo thành mất mát đứt đoạn.
Tôi và Dương Thanh Sơn cuối cùng cũng đi đến chỗ sâu nhất của khe nứt, hoặc có thể nói là tận cùng của nơi này.
Vách đá đen xì, bên rìa đồng loạt đứt đoạn, dòng nước hoàn toàn đổ vào bên trong.
Bởi vì ánh sáng quá tối, nên không nhìn rõ bên dưới rốt cục là thứ gì.
Có điều Dương Thanh Sơn lại nhíu mày cúi đầu, có vẻ nghĩ ngợi.
Bây giờ vấn đề tầm nhìn có thể làm khó tôi, nhưng rõ ràng không gây rối được cho Dương Thanh Sơn.
Lúc này tôi mới rút gậy huỳnh quang từ trong rương đồng ra, tôi không chỉ lấy ra một cây,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền