ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 1159. . TỔ LONG CAO ĐỈNH TÊN LẦU ĐIỆN, THƯỜNG CÓ KHÍ MÂY HIỆN

Chương 1158. TỔ LONG CAO ĐỈNH TÊN LẦU ĐIỆN, THƯỜNG CÓ KHÍ MÂY HIỆN

Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng

Bàn tay dầy dặn, toát lên luồng khí lạnh lẽo, lòng bàn tay cũng rất thô ráp, có thể cảm nhận được toàn là vết chai, có điều lại khiến người ta cảm thấy yên ổn.

Bên tai dường như nghe thấy tiếng thì thầm, bí ẩn phức tạp, tôi thậm chí đều chẳng hiểu được đang nói gì, nhưng lại cảm thấy tĩnh lặng khác thường.

Ý thức lại lần nữa lắng xuống, tôi ngủ vô cùng sâu, đến một chút cảm giác cũng chẳng còn nữa.

Hơn nữa giấc ngủ này, bèn không còn nằm mơ gì nữa.

Tôi chẳng biết đã ngủ bao lâu, khi tôi cảm giác ý thức bắt đầu trở nên rõ nét, kỳ thực đều vẫn còn chưa mở mắt.

Xung quanh người là làn gió se lạnh, dường như còn có tiếng xào xạc, cùng với tiếng côn trùng kêu.

Tôi đột ngột mở hai mắt ra, đập vào mắt là thảm cỏ xanh thẫm, đầm nước trong vắt tràn ra ngoài, và còn có hai đôi chân.

Tôi vụt ngồi dậy ngẩng đầu, phát hiện trước mặt tôi đang đứng hai người.

Một người là Dương Thanh Sơn đang đứng khoát tay quay lưng về phía tôi, hắn dường như đang từ chỗ này nhìn vọng xuống núi đồi bên dưới!

Người còn lại, chiều cao lại tương đương với Dương Thanh Sơn, thân người cũng cao rộng y hệt, thẳng đứng như thông xanh.

Người đó mặc đạo bào màu vàng đậm, đầu đội một chiếc mũ đạo sĩ, mà chiếc mũ đạo sĩ này phái trước có một tấm mạng, che lấy khuôn mặt!

Nhưng tấm mạng này rất mỏng, tôi một phát liền có thể nhìn ra, người này hóa ra là Liễu Tam Nguyên!

Tôi trợn to hai mắt, tâm trí kinh ngạc đến cực điểm.

Liễu Tam Nguyên cũng khoát hai tay sau lưng, tuy ông ta và Dương Thanh Sơn đứng sánh vai với nhau, nhưng ông ta thì đang ngoảnh đầu nhìn tôi.

Kể cả có vải mỏng che mặt, nhưng vẫn không chắn được ánh mắt của ông ta!

“Đại trưởng lão...”

Tôi nhanh chóng đứng dây, hai tay bao quyền, hơi hơi cúi người.

Tôi hoàn toàn không ngờ rằng, lúc trước tôi lo lắng Liễu Dục Chú sẽ tới, biến số này khó lòng chặn được.

Nhưng người theo tới, hóa ra lại là Liễu Tam Nguyên!

Ông ta đã là người sắp chết, lúc Đại lễ nhậm chức của Tiên sư, ông ta bèn đã chẳng còn bao nhiêu thời gian...

Sắc mặt tôi trở nên phức tạp khác thường, trong lòng cũng nặng trĩu hơn không ít.

“La Thập Lục, không, cậu đáng được ta xưng hô một tiếng La tiên sinh rồi, trước mặt đại thị đại phi, bỏ lợi ích và an nguy của bản thân xuống, thân gánh nợ nghiệp, cũng phải cứu tính mạng của muôn dân. Lão hủ bội phục.” Giọng nói của Liễu Tam Nguyên rõ ràng già nua hơn rất nhiều, ông ta lắc lắc đầu nói: “Ta đã không còn là Đại trưởng lão của nhà họ Liễu nữa, cậu gọi tên húy của ta là được.”

Những lời này của Liễu Tam Nguyên, càng khiến tôi ngẩn người ra.

Trong lúc nghĩ ngợi, tôi đã hiểu được nguyên nhân Liễu Tam Nguyên tới đây.

Hoặc là thay Liễu Dục Chú tới ứng quẻ, lại hoặc là giống như trước đây tôi suy đoán, ông ta cho dù là chết, cũng sẽ hoặc là lặng lẽ tọa hóa vào lúc mạnh nhất, hoặc là bèn trực tiếp biến mất luôn, lúc này ông ta lựa chọn vế sau.

Hai khả năng này, bất luận là khả năng nào, chuyến đi này của ông ta cũng đều là tới vì tác thành đại nghĩa!

Ông ta càng đáng để tôi kính trọng hơn!

“Bất luận lúc nào, ông cũng đều là Đại trưởng lão của nhà họ Liễu, bất kể là Liễu đạo trưởng có kế nhiệm hay không,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip