Chương 1160. KẺ ĐỘT NHẬP
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Cuối cùng tôi đều không dám mở mắt, bởi vì tôi sợ tốc độ này quá nhanh, đột ngột có cành cây đập phải, chưa nói đến mặt, chứ mắt là chắc chắn không giữ được.
Không những không dám mở mắt, mà tôi còn dùng một tay nhấc rương đồng, chắn nó lên trên mặt mình!
Tốc độ này nhanh đến lúc cuối cùng, gió thổi đến mức trảm quỷ đao cũng đều phát ra tiếng u u đặc thù của kim loại!
Tôi càng cảm giác, đây giống như là Liễu Tam Nguyên và Dương Thanh Sơn, đang đấu sức trên chặng đường núi cuối cùng này vậy!
Cuối cùng, tiếng gió bên tai đột ngột im bặt.
Hai chân vốn treo trên không, đột nhiên cũng dẫm lên trên mặt đất!
Sau khi chạm đất, tôi vẫn còn có một thứ cảm giác đứng không vững, cơ thể loạng choạng đôi phát.
Còn may Liễu Tam Nguyên không buông tay, vẫn cứ đang dìu lấy tôi, chứ nếu không, tôi chuẩn là sẽ ngã luôn.
Buông cái rương đồng đang giơ cao xuống, tôi cũng mở mắt ra.
Đập vào trong mắt, lại là rừng rậm um tùm xanh tốt, những rừng cây rậm rạp này nhìn có vẻ chỉnh tề, sự chỉnh tề này nhất định là do người trồng có sự tính toán.
Chỉ có điều năm này qua tháng khác không có người chăm chút, cành lá quá um tùm, ngược lại cho người ta một thứ cảm giác kín mít gió thổi không lọt.
Rừng rậm chia làm hai bên trái phải, vị trí ở chính giữa, giữ lại một khoảng đất trống ước tính chừng năm sáu mét, hình thành một con đường đi.
Trên con đường này, hóa ra có đá vôi lát nền, thuận theo còn đường đá vôi này nhìn lên trước, bèn tiến sâu vào bên trong rừng rậm!
“Đến rồi...” Tôi lẩm bẩm mở miệng.
Lúc này Liễu Tam Nguyên đã buông cánh tay tôi ra, bởi vì vừa nãy đi đường gấp, mạng che mặt trên mũ đạo sĩ của ông ta bị gió thổi mắc lên trên tóc, lộ ra ngoài khuôn mặt già nua gầy gò, hơn nữa má còn hóp vào trong của ông ta, khuôn mặt này bệnh hoạn khác thường, quả thực là giống một khuôn mặt người chết.
Thậm chí vẫn còn có dấu hiệu tiếp tục hóp vào nữa, rõ ràng chính là Thỉnh thần pháp đang vắt kiệt sinh khí còn sót lại của ông ta!
Thần thái của Liễu Tam Nguyên ngoài ngẩn ngơ ra, còn có một sự cung kính không tả ra được, tôi bây giờ mới chú ý đến động tác của ông ta, ông ta hơi hơi cúi người, hai tay chẳng biết từ lúc nào đã thành bao quyền, như đang hành lễ.
Ngược lại là Dương Thanh Sơn, không có động tác gì khác.
Rõ ràng đối với Dương Thanh Sơn mà nói, hắn hiện giờ không phải người nhà họ Liễu, cũng chẳng phải người của tộc Khương, chỉ là muốn cầu sự yên nghỉ, ở đây từng là địa giới được chuẩn bị cho ai, đối với hắn mà nói đều ảnh hưởng không lớn.
Tôi hít sâu một hơi, dẹp bỏ tất cả tư duy, tập trung tinh thần nhìn mọi thứ xung quanh.
Gần như mỗi một vị trí lọt vào trong mắt, tôi đều phân tích Phong thủy một lượt, không hề nhìn thấy bất cứ chỗ nguy hiểm nào, Phong thủy ở đây không có tốt nhất, chỉ có tốt hơn!
Khoảng một lát, tôi đang định mở miệng nhắc Dương Thanh Sơn có thể vào trong rồi.
Thì Dương Thanh Sơn đã nhấc chân đi lên trước, Liễu Tam Nguyên theo sát phía sau.
Tôi đang định đi theo, thì lúc này lại phát giác sau lưng vẫn là một thứ cảm giác trống trải, khiến người ta cảm thấy trống rỗng khác thường.
Vô thức, tôi quay đầu nhìn một cái.
Điều khiến mặt tôi biến sắc mạnh là,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền