Chương 1162. TRONG THIÊN NGƯU CỔ MỘ, ROI THẦN CÔNG RA NGOÀI
Tác giả: La Kiều Sâm ----- Dịch: Phong Lăng
Nếu như ông ta biết sớm hơn một khắc, rằng nơi mà ông ta sắp tới, chính là vùng đất mới mà Khâu Xử Đạo năm đó đã từng nhắc nhở Đại trưởng lão đời sau của tộc Khương.
Thì ông ta chắc chắn sẽ không nghe lời của tôi, thậm chí tốc độ còn nhanh hơn cả Dương Thanh Sơn, hủy bỏ chóp núi đó.
Còn hiện giờ, ông ta đã đến bên bờ vực dầu hết đèn khô.
Cho dù là ông ta muốn ra ngoài, đều không còn thời gian tiếp tục đưa người tộc Khương vào trong nữa.
Dương Thanh Sơn muốn lưu lại nơi này, nói một cách khác, nếu nơi này có thể được tộc Khương sử dụng, sau khi lại táng Dương Thanh Sơn vào xong, Phong thủy của nơi này sẽ trở nên càng mạnh hơn! tộc Khương nhất định sẽ bước lên một bậc thang khác!
Chỉ có điều, tất cả những việc này đều chỉ như mây khói trước mắt, lướt qua rồi tan.
“Thời vậy, mệnh vậy, sư tôn không cần quá bận lòng, chúng ta có thể tới nơi này, đã là được mệnh số chiếu cố, tộc Khương đã có Đại trưởng lão mới, cũng đã có Tiên sư mới, tộc Khương sau này, là của bọn họ.” Dương Thanh Sơn lại lần nữa cúi người hành lễ với Liễu Tam Nguyên.
Thế nhưng đúng vào lúc này, tôi lại nghe thấy tiếng cót két, dường như là tiếng cửa bị đẩy mở.
Từng tia lạnh lẽo xen kẽ với một thứ cảm giác sắc bén khác, đây là phản ứng bản năng của giác quan thứ sáu khi có người ở sau lưng chằm chằm nhìn tôi.
Trên đường thôn không còn tiếp tục tĩnh lặng như trước nữa, có tiếng bước chân, tiếng mở cửa hỗn tạp.
Cái cảm giác bị nhìn chằm chằm đó, đã dâng lên đến đỉnh điểm.
Tôi đột ngột lại lần nữa ngoảnh đầu, nhìn qua chỗ mà cảm giác đó mãnh liệt nhất.
Cách tôi gần nhất, cũng chỉ ở vị trí cách chừng mười mấy mét bên ngoài, có một căn nhà.
Sau khi cổng nhà bị đẩy mở xong, trước bậu cửa đừng sừng sững một người.
Trang phục của y rách nát tả tơi, nhưng loáng thoáng vẫn còn nhìn ra được, là phục sức của tộc Khương!
Chỉ có điều y gầy đến mức như da bọc xương, tứ chi khẳng khiu, da thịt trên đầu dính sát vào xương cốt, con ngươi to đùng hiếm thấy.
Đây không phải là trợn to mắt, mà là vì quá gầy, da trên mặt dính sát vào xương, khiến tròng mắt hoàn toàn lồi hẳn ra ngoài, mới khiến mắt trông to đùng đến mức khoa trương khủng khiếp.
Điều quái dị nhất là y đang vác cái bụng to đùng, phải nói là còn khoa trương hơn cả bà bầu mang thai mười tháng.
Không chỉ là căn nhà này có người đi ra ngoài, mà tất cả nhà cửa trong tầm mắt có thể nhìn thấy, toàn bộ đều bị đẩy mở cổng.
Có chỗ đi ra ngoài là một người, có chỗ đi ra ngoài là hai người... Thậm chí còn nhiều hơn.
“Thanh Sơn tiền bối... Đại trưởng lão, e rằng không ai hoan nghênh chúng ta.”
Mí mắt tôi không nén nổi mà giật giật, trên trán cũng rỉ ra từng giọt mồ hôi to đùng.
Lúc này tôi rất khó hình dung được ánh mắt của những người này.
Cho dù bọn họ từng là người tộc Khương được Khâu Xử Đạo đưa lên trên Long lầu Bảo điện này, để xây dựng phần mộ nơi đây.
Nhưng thời khắc này, trong ánh mắt của bọn họ, không có tý chút hiền hòa nào.
Ngoại trừ lạnh lẽo, oán hận, và chết chóc ra, tôi còn nhìn ra được một thứ cảm xúc.
Cảm xúc đó, như là khát vọng, tham lam, thậm chí là đói khát?
Bọn họ bước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền