Chương 1177. CHÁU, ẮT LÀ NHÂN TRUNG LONG PHƯỢNG
Ngao sói cũng ở trước đám đông, có điều lại bị Trần mù dùng gậy khóc tang chấm trên đầu.
Theo lý mà nói, ngao sói đã không khác gì với xác thanh thi, chỉ có điều sự trung thành của nó, khiến nó không thể nào giãy ra khỏi Trần mù.
Vậy nên nó tuy hưng phấn, nhưng cũng không thể lao đến trước mặt tôi.
Tôi đứng như trời trồng tại chỗ một hồi, hít thở sâu tận mấy lần, ổn định lại cảm xúc của bản thân.
Sau đó tôi mới sải bước lên trước, La Lâm cũng đi lại phía tôi, Từ Thi Vũ thì hơi hơi cúi đầu, đi theo bên cạnh ông ta.
Hai người bọn họ đến trước mặt tôi xong, trên mặt La Lâm toàn là nụ cười hài lòng.
Ông ta trước tiên là đưa tay, bắt tay tôi thật chặt, tiếp đấy mới cảm thán nói: “La tiên sinh, lại làm một việc đại sự, tuy không thể nói rõ ràng ra, nhưng tôi thay những bách tính đó, nói lời cảm ơn với cậu.”
Tôi đang định nói.
Nhưng La Lâm thì không cho tôi cơ hội mở miệng, ông ta nhấc tay, lại kéo tay tôi ra ngoài một chút.
Ngay tiếp đó bên tay còn lại của ông ta lại kéo lấy tay của Từ Thi Vũ, đặt lên trên lòng bàn tay của tôi.
Lúc ông ta ta đặt tay tôi và Từ Thi Vũ vào với nhau, tay của Từ Thi Vũ rõ ràng còn run lên, cô ta không ngẩng đầu, có điều trên mặt đã có vệt nước mắt.
Ông ta trịnh trọng nói: “Có điều cậu tuy là La tiên sinh mà mọi người kính phục, nhưng cậu cũng là La Thập Lục, lúc Thi Vũ quen cậu, cậu cũng vẫn chỉ là một người bình tường, con bé bảo lãnh cho cậu nhiều lần, mới khiến chúng tôi tin tưởng cậu.”
“Thi Vũ không có nhà đẻ, còn chúng tôi, bèn không khác gì người thân của con bé, cậu không được bắt nạt con bé đâu đấy, rõ chưa?”
Bả vai của Từ Thi Vũ hơi hơi rung lên, nước mắt trên má cũng càng nhiều hơn.
Tôi trịnh trọng gật gật đầu, ôm Từ Thi Vũ vào lòng.
Từ Thi Vũ khóc nức nở trong lòng tôi, cô ta ôm chặt lấy tôi, giống như muốn để bản thân hòa vào trong lòng tôi vậy.
Tôi ngẩng đầu nhìn sang La Lâm, trong mắt cũng đều là vẻ kiên định.
La Lâm cười cười, vỗ vỗ vai tôi, rồi bèn nhường đường ra.
Lúc này nhà họ Phùng, nhà họ Thích, và những người còn lại mới lên trước.
Mọi người đương nhiên đều mặt mày tươi cười, Lưu Văn Tam không uống rượu, trên người cũng không có mùi rượu một cách hiếm thấy.
Trần mù cũng đã thay một bộ áo dài màu đen mới toanh.
Ngao sói sáp lại gần, dụi dụi lên trên chân tôi.
Phùng Chí Vinh và Thích Lan Tâm, thì đi lên trước báo cáo với tôi không ít việc, bao gồm đại sự trong khoảng thời gian sau khi thành phố Nội Dương sửa đổi bố cục Phong thủy này, cùng với chuyện nước lũ của bên Ba Giang, bọn họ tổ chức tất cả người có quan hệ thân thiết trong giới làm ăn đi quyên góp.
Đối với cách làm của nhà họ Phùng và nhà họ Thích, tôi rất hài lòng.
Có được tiền tài vượt xa người bình thường, cũng cần gánh vác trách nhiệm vượt xa người bình thường! Như thế mới có tư cách giữ được nó!
Đợi mọi người đã nói hòm hòm xong, Hà Thái Nhi mới dìu bà nội tôi đến trước mặt tôi và Từ Thi Vũ.
Bà nội mím môi, trên khuôn mặt già nua, lúc này toàn bộ cũng đều là vui vẻ yên tâm.
Nếp nhăn trên mặt bà nội, dường như đều giãn ra không ít, trong mắt càng đầy vẻ hiền từ, thậm chí còn chút nụ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền