Chương 63. TÔI ĐỒNG Ý CHỈ DẠY CHO CẬU VÀI CÂU
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
“Anh cả... Em có nói qua với ông nội là sẽ đưa La âm bà về, ông nội đồng ý rồi.” Sắc mặt Cố Nhược Lâm rõ ràng có chút không tự nhiên.
Tên đàn ông kia vẩy vẩy tay áo, lạnh lùng liếc tôi một cái, rồi nói: “Đừng có nói linh tinh những thứ không nên nói, cũng đừng có nghĩ đến chuyện lừa bịp Nhược Lâm, cậu không đắc tội với nhà họ Cố nổi đâu.”
Dứt lời, hắn liền đi vào trong cổng.
“La âm bà... Lưu tiên sinh... xin lỗi, tính anh cả tôi không được hay cho lắm, bác cả lại vừa mới mất, nên anh ấy tương đối nóng nảy.”
Cố Nhược Lâm vô cùng áy náy xin lỗi tôi và Lưu Văn Tam.
Lưu Văn Tam cười tít nói một câu: “Không biết không có tội, tôi với Thập Lục cũng không phải người nhỏ mọn như thế.”
Tôi cũng gật đầu nói không có gì.
Cố Nhược Lâm rõ là thở phào nhẹ nhõm, cô ta lại rụt rè hỏi: “La âm bà, khu nhà chính có vấn đề gì không?”
“Khu nhà này, là khu đất đẹp mà năm đó vị tiên sinh do ông nội tôi mời đến tìm cho, nói là dựa núi giáp sông, vọng giang xuất long, nhà họ Cố sẽ con cháu đề huề, việc làm ăn cũng sẽ ngày càng hưng thịnh.
“Chỉ có điều ông nội tôi tương đối tin phong thủy, thêm việc mới quen vị phong thủy tiên sinh mới này, mới nghĩ đến việc xây căn nhà phong thủy, gia cố thêm phong thủy của nhà họ Cố.” Tôi hít một hơi thật sâu, nhưng đầu mày cứ nhíu lại.
Sau đó tôi chỉ về chỗ khu đá đất vàng ở ngọn núi mà khu nhà họ Cố dựa vào, nói: “Nhà chính của nhà họ Cố, đúng là khu đất đẹp thật, đương nhiên, tiền đề là phải có non xanh nước biếc. Sông Dương tuy có rất nhiều người chết đuối, nhưng là sông lớn của Khai Dương, có tàu chở hàng đi qua, cũng coi như con sông tốt có nước biếc. Nhưng ngọn núi này không coi là núi tốt được.”
“Có một từ gọi là núi nghèo, núi nghèo xuất âm tà, gió thổi qua núi nghèo, đều là gió ác! Khu đất núi phía sau nhà họ Cố, không một ngọn cỏ, lộ cả đá lẫn đất vàng badan, vừa đúng ứng với hai chữ núi nghèo.”
“Có thế núi như vậy, nhà họ Cố làm sao tàng phong nạp khí được? Không tuyệt tự đã là may mắn rồi...”
Những lời này, tôi nói ra hoàn toàn theo bản năng.
Trong Trạch kinh có giải thích rất rõ ràng, thế sông thế núi tôi cảm giác cũng là kiến thức nhập môn cơ bản nhất của phong thủy...
Mặt Cố Nhược Lâm tái đi, ậm ậm ừ ừ, dường như có điều gì khó nói.
“Nhưng... Lý tiên sinh không nói những vấn đề này... Ông ấy nói phong thủy nhà họ Cố chúng tôi cực tốt, chỉ là không may mắn, dính dáng đến tiểu nhân... Chỉ cần đổi qua xây một căn nhà phong thủy, gia cố phong thủy cho khu nhà chính, thì có thể đẩy lùi vận hạn, gia nghiệp lại hưng thịnh.”
Cuối cùng, Cố Nhược Lâm rụt rè nói những lời này.
Lưu Văn Tam cười hề hề nói một câu: “Cố tiểu thư cũng đừng vội nghĩ nhiều thế, Thập Lục chỉ là nói vấn đề của nhà họ Cố, không chừng vị Lý tiên sinh có nói với ông cụ rồi thì sao? Hoặc là, căn nhà phong thủy xây mới kia có giải quyết hết mấy vấn đề này của nhà họ Cố? Không cần lo lắng quá.”
Vừa nói, Lưu Văn Tam vừa ra hiệu cho tôi.
Tôi cũng phản ứng lại, khả năng bản thân tôi nói năng thẳng thắn quá.
Vội vàng gật đầu: “Đúng, đúng... Đây cũng chẳng phải là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền