ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 68. . MẮT CHÓ KHÔNG NHÌN NGƯỜI, CHỈ NHÌN QUỶ QUÁI

Chương 67. MẮT CHÓ KHÔNG NHÌN NGƯỜI, CHỈ NHÌN QUỶ QUÁI

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

“La âm bà, lẽ nào có vấn đề thật...”

Cố Nhược Lâm rụt rè hỏi tôi, trong mắt cô ta nỗi bất an càng nhiều, càng căng thẳng.

Tôi im lặng một lát, sắp xếp lại tư duy của bản thân, khẽ thở dài một tiếng nói: “Đúng là có vấn đề, mà vấn đề còn không nhỏ.”

“Nhà họ Cố, tuyệt đối không được xây nhà ở đây.”

“Cố lão gia không tin chúng tôi, nên chỉ có thể do Cố tiểu thư cô đi ngăn lại, nếu không, hậu quả vượt ngoài sức tưởng tượng.”

“Vâng! La âm bà anh cứ nói hết với tôi, tôi đi nói với ông nội!” Thần sắc Cố Nhược Lâm cũng trở nên vô cùng kiên định.

“Thứ nhất, mảnh đất trống trên đỉnh núi từng có miếu thờ, trước nha môn sau miếu thờ là nơi sát khí tụ họp, là nơi tiểu quỷ âm hồn thường qua lại. Nhà cửa kiêng kỵ những nơi này, nhà ở thông thường cũng chẳng tranh khí vận với miếu thờ được.”

“Thứ hai, miếu thờ từng gặp lửa lớn, khu đất bị lửa mạnh thiêu đốt không được xây nhà ở, lửa nhỏ thiêu nhà đỏ mười năm, còn lửa lớn thì thiêu hủy địa khí, ít nhất phải mất một hoa giáp mới hồi phục được, nếu không, nhà xây lên chắc chắn là hung trạch! Trong miếu còn bị thiêu chết rất nhiều hòa thượng, chiếm miếu của bọn họ, lẽ nào bọn họ không đến tác quái sao?”

“Thứ ba, long khí của núi Nội Dương đã đứt, chỗ đất cằn kia đáng lẽ là nơi long khí tụ hội, nếu tôi đoán không nhầm thì những năm này, nhà cô chắc là nhìn thấy nó từ từ trở nên cằn cỗi như thế đúng không?”

Tôi vừa nói, vừa bước đến bên rìa đỉnh núi nơi cúi đầu là có thể nhìn thấy khu đất cằn kia.

Cố Nhược Lâm nghe mà tròn mắt, ngẩn người gật đầu: “La âm bà, sao đến chuyện này anh cũng nhìn ra được? Những năm gần đây, cây cỏ chỗ đó đúng là cứ ít đi từng chút một.”

Tôi khẽ thở dài, nói: “Long khí đứt đoạn, không phải chỉ một hai năm mà hình thành được. Núi Nội Dương này là xuất thủy tiểu long, nhìn sông Dương mà không được nước nuôi dưỡng, khô kiệt đến chết. Thực ra chuyện này đã bắt đầu từ khi nhà họ Cố chuyển đến đây rồi. Nhà họ Cố vẫn còn được hưởng chút khí long mạch cuối cùng, mới phát triển được đến giờ.”

“Cả quả núi Nội Dương này đều không còn phù hợp cho người ở nữa, nhà chính của nhà họ Cố còn nằm dưới chân núi, sẽ dần gặp vận đen, muốn giữ được gia nghiệp nhà họ Cố, thì phải chuyển nhà đi, kể cả, quay về thị trấn cũng tốt hơn ở đây.”

“Lão ta e là không có ý đồ gì tốt đẹp với nhà họ Cố cả!” Tôi nói xong, Cố Nhược Lâm bịt lấy miệng, trong mắt đầy sự kinh ngạc và hoảng loạn.

“Cố tiểu thư, nếu gặp chuyện gì nguy hiểm thật, cứ tìm Thập Lục là được, nó chắc chắn sẽ giúp cô.” Lưu Văn Tam chẳng biết đã bước đến từ lúc nào, cười tít mắt nói.

“Giờ cũng không còn sớm nữa, cô nên xuống núi đi.”

Tim tôi đập thình thịch, Lưu Văn Tam thế này là giục Cố Nhược Lâm đi, lẽ nào lão cũng phát hiện ra vấn đề gì?

Đương nhiên, Cố Nhược Lâm không phát hiện ra chi tiết nhỏ này.

“Anh cả gọi cho tôi mấy cuộc rồi, tôi đều không nghe, bọn họ chắc đã bắt đầu khai tiệc rồi.”

“Lưu tiên sinh, La âm bà, tôi không đưa hai người về được, hôm nay chắc chắn không đóng cọc móng được, tôi phải gọi bố tôi về, ông nội chắc chắn không nghe lời tôi, bố tôi về không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip