Chương 84. ĐỔI TRẮNG THAY ĐEN
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Tiếng ầm ầm uỳnh uỳnh đã biến mất không còn nữa, thay vào đó là tiếng nước chảy gấp....
Tôi thở hồng hộc, tim đập thình thịch rất nhanh, khàn giọng nói: “Trước khi nhà họ Cố xây lại khu nhà này, chắc là có xem qua con sông ngầm này, nước chắc cao nhất cũng chỉ đến được đây.”
Mặt Cố Nhược Lâm cũng trắng bệch, gật gật đầu.
Tiếp đó, mặt cô ta chợt đỏ bừng lên, hốt hoảng giật ra khỏi tay tôi...
Lúc này tôi mới định thần lại, không để ý đến, tay chúng tôi nắm chặt lấy nhau như vậy, ít cũng phải cả hai tiếng đồng hồ chẳng buông ra....
“Nếu... nếu mà như vậy, phong thủy của núi Nội Dương đã thay đổi rồi, đúng không?” Cố Nhược Lâm nhỏ giọng thăm dò hỏi tôi một câu.
Bầu không khí ngượng ngập giữa hai chúng tôi, nhờ vậy mới bị phá vỡ.
Tôi cười cười, nói: “Đúng, tất cả phong thủy trước đây, đều đến từ việc núi Nội Dương là rồng vọng sông khô kiệt mà chết, giờ mạch nước bên dưới nó được liên thông với sông Dương, phong thủy đã thay đổi rồi.”
“Núi Nội Dương trên hưởng Ngọ Hỏa, dưới có Tuất Thổ, Tử Thủy liên thông, cây cỏ sinh sôi, trong ngũ hành đã có tứ, nếu chỉ là tam, thì không thành ngũ hành được, mà chỉ đủ thành tương khắc. Tứ sinh ngũ thì mới tuần hoàn.”
“Bây giờ đây là bảo địa phong thủy ngũ hành rất đẹp! Nhà chính nhà họ Cố, được hưởng may mắn trên đất phong thủy này, đã không còn bất kì vấn đề gì nữa!”
“Lưng núi chuyển từ đường, sẽ thành chuyện tốt, nhà trên đỉnh núi, về cơ bản cũng không còn là hung trạch nữa, nhiều nhất là nửa đêm có du hồn dã quỷ, nhưng không ảnh hưởng đến tính mạng của Cố lão gia.”
Tôi vừa nói xong, Cố Nhược Lâm đã mừng đến phát khóc.
Cô ta lại lao thẳng vào trong lòng tôi, bắt đầu sụt sịt.
Tâm trạng căng thẳng được làm dịu đi đôi chút, người đẹp run rẩy trong lòng, khiến thâm tâm tôi có chút muốn gần gũi.
Đương nhiên ý nghĩ này chỉ xuất hiện trong chốc lát, rồi trong lòng tôi liền trào lên cảm giác tội lỗi, ngầm chửi mình là thằng khốn nạn.
Ở một nơi như thế này, lại vào thời điểm quan trọng như thế này!
Cố Nhược Lâm lại vì sao khóc sụt sùi trong lòng tôi?
Tôi lại nảy sinh cái ý nghĩ đó! Đúng là cặn bã...
“Đừng khóc nữa, đây là chuyện tốt, khóc nhiều như thế làm gì.” Tôi cười cười, khuyên Cố Nhược Lâm mấy câu.
Cố Nhược Lâm bật cười.
Cô ta ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn tôi, nhấn mạnh từng câu: “Cảm ơn anh, anh Thập Lục, nếu không có anh, em cũng chẳng biết phải làm thế nào.”
Tôi đang định trả lời.
Thì đúng lúc này, phía trên vọng xuống tiếng đẩy cửa uỳnh một cái, còn cả tiếng bước chân vội vã, và tiếng nói chuyện ồn ào.
Ánh đèn pin chói lóa chiếu vào mắt tôi, lập tức khiến mắt tôi thành quáng gà.
Cố Nhược Lâm cũng hơi hoảng hốt không biết làm sao, gọi một tiếng ông nội.
Tiếp đó, là mười mấy đôi tay khóa tôi lại, khiến tôi đau đớn hét lên.
Lúc nãy tôi đều để ý, cố gắng không chạm vào tay.
Bây giờ tôi cảm giác bị cả đống tay chân xách lên, tay phải gần như bị kéo rời ra... đau đến mức khiến tôi gần như ngất đi.
Lần này còn đau hơn cả lúc bị đập dính tường, không thể chịu nổi.
Lại bịch một cái, tôi bị vứt xuống đất, ánh đèn pin loạn xạ chiếu lên người tôi.
Cố Nhược Lâm cũng bị đẩy cho mấy phát, ngã đè lên người tôi.
“Cố Nhược Lâm! Mày giỏi lắm! Giỏi lắm luôn! Cái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền