Chương 89. BẾN TÀU GIANG ĐÊ
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
“Mỡ xác mà Lưu Văn Tam đốt ra, quá hung sát, cái xác nữ đó là xác chìm ở dưới sông Dương.”
“Chết đổ là oan khuất oán hận, xác chìm là chán ghét trần thế, chết đổ chủ động mong được lên bờ, xác chìm thì muốn vĩnh viễn được ở dưới đáy nước, cưỡng chế lôi xác chìm lên vốn dĩ đã phải gánh rủi ro lớn, kinh động đến xác đổ, rồi lại dùng mỡ xác chết dọa dẫm đẩy lùi xác đổ, nguyên cả con sông Dương đều bị kinh động rồi. Cả mấy ngày nay vẫn chưa yên tĩnh lại, chết đổ lộng hành trắng trợn dưới mặt nước!”
“Nếu như lần này chú không xuống sông Dương, sợ đến lần sau, chú cũng chẳng biết được con gái chú sẽ ở chỗ nào nữa.”
“Rất có khả năng, chúng ta sẽ chẳng tìm thấy nó nữa.” Trần mù nói những lời này xong, trong con ngươi trắng xám của lão, đã có nổi lên chút màu đỏ sậm.
Người mù cũng có nước mắt, chỉ là trước đây tôi chưa từng được nhìn thấy.
Bộ dạng của Trần mù lúc này như sắp rơi nước mắt vậy.
Điều khiến tôi cảm thấy nghẹt thở là, không ngờ rằng, hậu quả gây ra lại lớn như vậy!
“Chú Trần, cháu đi với chú.”
“Thế có gọi chú Văn Tam đi cùng không?” Tôi mím môi hỏi một câu.
Trong đầu đã có sẵn dự định, Trần mù thì chắc chắn sẽ đi rồi, tôi không thể trơ mắt ra nhìn lão đi một mình được.
Nếu như mình lão có thể giải quyết được, thì đã chẳng phải đợi bao nhiêu năm như thế, cũng chẳng phải đến tìm tôi lúc này.
Trần mù lại lắc lắc đầu: “Lưu Văn Tam mà đến, thì nguyên cả sông chết đổ lại đi tìm nó, càng hỏng việc hơn, hoặc là có khi cũng chẳng cần xuống sông, cũng tìm được cơ hội đưa con gái chú lên bờ.”
Ánh mắt Trần mù đột nhiên nhìn chằm chằm vào Cố Nhược Lâm, lúc này đang đứng cạnh tôi.
“Thập Lục, chú Trần dặn mày một câu, hồng nhan đều là họa thủy, mày là âm sanh tử, nó là quý nữ hào môn, chúng mày chẳng đi chung trên một con đường được.” Câu nói đột ngột này, ngược lại khiến tôi ngẩn cả người ra.
Thần sắc Cố Nhược Lâm thì hơi có chút hoảng loạn và bất an.
“Chú... chú Trần... Cháu với Nhược Lâm không có gì cả, bọn cháu...” Tôi đang định giải thích vài câu, nhưng lại chẳng nói nên lời.
Cố Nhược Lâm khẽ cắn lấy môi nói một câu: “Trần tiên sinh, anh Thập Lục chỉ là nhiệt tình giúp cháu, cháu bị đuổi khỏi nhà họ Cố, không có chỗ nào để đi, đi cùng với anh Thập Lục chỉ mong được yên ổn, chứ không giống như những gì chú tưởng.” Rõ ràng, trong lời nói của Cố Nhược Lâm có xen lẫn chút run rẩy.
Chẳng biết tại sao, nghe thấy câu nói này, trong lòng tôi ngược lại khó chịu không tả nổi, còn có cả đôi chút hụt hẫng.
Trần mù gật gật đầu: “Thập Lục, lên xe đi.”
“Cố tiểu thư, hôm nay Thập Lục phải ra sông Dương với tôi, mười phần nguy hiểm, cô chỉ là người bình thường, tốt nhất đừng có đi theo.” Trần mù bất chợt lại nói một câu.
Tôi đột nhiên cảm thấy, tại sao Trần mù đối với Cố Nhược Lâm, hình như lại có chút thái độ thù địch như vậy?
Hay là do tôi lý giải sai rồi, đây chỉ là thái độ bài xích mà thôi.
Nụ cười trên mặt Cố Nhược Lâm lập tức trở nên có chút miễn cưỡng, cô ta đang định nói.
Thì tôi phát hoảng, buột miệng nói một câu: “Chú Trần, Nhược Lâm phải đi với cháu!”
Không nói đến việc nhờ vả của Cố Khai Dương lúc rời đi, bảo tôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền