ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 93. . MẠNG CỦA CHÁU, CŨNG RÂT CỨNG!

Chương 92. MẠNG CỦA CHÁU, CŨNG RÂT CỨNG!

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Một tay tôi dùng sức bám chặt lấy lan can, rồi thò tay kia ra kéo lấy sợi dây thừng buộc ở dưới chân lan can, lúc này đã bị kéo căng!

Nhưng bảo tôi dùng một tay để kéo, căn bản là không kéo dịch được chút nào!

Tuy rằng đầu kia dây thừng chỉ có Trần mù và cái xác nữ, nhưng ai đã từng câu cá đều biết, dù chỉ là con cá chép nặng chừng 5kg, sức vùng vẫy khi ở dưới nước, cũng nặng tương đương với trọng lượng của một người trưởng thành!

Càng nói gì đến việc đầu kia dây thừng là người?

Tôi vội lật người về lại phía trong lan can, túm lấy dây thừng rồi lấy hết sức mà kéo!

Cố Nhược Lâm cũng lập tức lại gần tôi kéo cùng.

Gân xanh trên trán tôi nổi đầy lên, vừa hay bắp tay phải vì dùng sức quá mạnh, lại bắt đầu đau thấu tim gan.

Mưa càng lúc càng lớn, càng lúc càng dày đặc, bắt đầu khiến tầm nhìn của tôi mờ đi.

“Anh Thập Lục, làm sao giờ? Chúng ta không kéo nổi!” Giọng nói của Cố Nhược Lâm đã như sắp khóc.

Đây cũng chẳng phải vì cô ta yếu đuối, mà hoàn toàn là do sợ hãi và hoảng loạn gây nên.

Chúng tôi tận mắt chứng kiến Trần mù bị cuốn ngày càng sâu vào trong xoáy nước, giờ thì đến cái đầu lão cũng sắp bị kéo tụt xuống dưới rồi.

Vậy mà Hà Thái Nhi lại biến mất...

Lúc tôi phát hiện ra, đã là hai ba phút sau.

Tuy tôi và Cố Nhược Lâm đều dùng hết sức bình sinh nhưng vẫn không kéo dịch được cái dây thừng, trong lòng tôi, cách nhìn đối với Hà Thái Nhi đều trở nên nguội lạnh.

Cho dù không cứu được thật, thì cũng chẳng cần phải bỏ đi nhanh đến thế chứ?

Rồi lại nhìn xuống Trần mù lúc này đang giãy giụa giữa dòng nước.

Tròng mắt tôi đỏ quạch, cái cảm giác bất lực khiến lồng ngực tôi như muốn nổ tung!

Tôi hối hận, tôi hận mình tại sao không ngăn Trần mù lại.

Rõ ràng Lưu Văn Tam đã dặn tôi, sông Dương rất nguy hiểm!

Thậm chí bản thân lão cũng chẳng dám xuống sông, vậy mà tôi còn cùng Trần mù tới đây!

Tôi cứ kéo lão về thẳng, chết cũng không cho lão đến, chẳng phải là xong luôn sao?

Càng khiến tôi hối hận hơn nữa là, ban nãy lúc Hà Thái Nhi đứng chỗ bến tàu hét sang, tôi không nên đứng nhìn bà ta, mà phải lập tức kéo Trần mù lại, đó là cơ hội để cứu lão...

Chỉ cần tôi làm một điều trong số đó, đều không đến mức phải trơ mắt nhìn lão đi chết!

Ánh đèn chói mắt chiếu loạn xạ đột ngột xuất hiện trong tầm mắt tôi.

Cố Nhược Lâm bất chợt vui mừng kêu lên: “Có người tới rồi! Có người đến giúp rồi! Anh Thập Lục! Trần tiên sinh sắp được cứu rồi!”

Trong lòng tôi chấn động, ngẩng đầu lên, dưới ánh đèn pin chiếu loạn xạ, tôi nhìn thấy một đám người, đại bộ phận đều mặc đồ ngư dân, người đi trên đầu, chính là Hà Thái Nhi!

Lúc này Hà Thái Nhi cũng không che ô nữa, đầu tóc ướt nhẹp trông vô cùng nhếch nhác.

Tim tôi vụt đập điên cuồng, gần như nhảy ra khỏi lồng ngực!

Tôi còn tưởng là Hà Thái Nhi chẳng có tình người nên bỏ đi! Nhưng không ngờ là, bà ta đi gọi người tới giúp!

“Nhanh! Mau tới kéo dây!” Tôi gào to một tiếng.

Đám ngư dân kia bước tới trước mặt tôi, Cố Nhược Lâm bị đẩy ra ngoài, tôi đứng ngay đầu, lấy hết sức bình sinh mà kéo.

Gần chục ngư dân, sức của họ đủ để kéo một con thuyền lên!

Quả nhiên, dây thừng dần dần bắt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip