Chương 430: Đinh Hạo, có phúc tướng (thượng)
Đàn cầm nảy cổ kính, linh cơ thức trong mười bốn thức đàn cổ, dài ba tấc rưỡi, tượng trưng một năm ba trăm mười lăm ngày. Bề rộng sáu tấc, dày hai tấc, màu như phỉ thúy xanh biếc. Nhìn kỹ thì đàn lóe ánh bạc như ngọc, thân đàn trơn trượt, cầm huyền là từng sợi tơ ánh bạc chia bảy dây cung, thương, giác, trưng, vũ, võ nhị huyền, hình phượng.
Tên cầm là Phiêu Diêu có ý ẩn thế.
Đinh Hạo ngẫm nghĩ, ngón tay vuốt dây, tiếng cầm sâu kín vang lên.
* * *
- Thật bậy bạ!
Trên khán đài phía xa, mỹ phụ trung niên mặc cung trang màu vàng nhạt đại biểu cho Thiên Âm cốc làm trọng tài cuộc đấu thấy vậy lắc đầu, nàng không ngờ Thiên Cầm Tiên Lý Vô Song sẽ nêu yêu cầu như vậy.
Nói thật ra mỹ phụ trung niên mặc cung trang màu vàng nhạt đại biểu cho Thiên Âm cốc không cho rằng Đinh Hạo có thể đàn khúc nhạc dễ nghe gì.
Đinh Hạo đúng là thiên tài nhưng trước tiên hắn là một con người, sức lực con người có hạn. Đinh Hạo biểu hiện yêu nghiệt trong võ đạo, minh văn quyết định hắn không có thời gian học thứ khác.
Thiên tài không phải toàn tài.
Dù là thần cũng có chuyện không làm được.
Trên lôi đài, khi tiếng cầm thứ nhất vang lên hì Thiên Cầm Tiên Lý Vô Song nhíu mày.
Thuở nhỏ Thiên Cầm Tiên Lý Vô Song học cầm, về âm luật, đặc biệt là đạo đàn cổ nàng có thiên phú xuất sắc, được cho rằng đệ nhất thiên tài Thiên Âm cốc trong trăm năm nay. Thiên Âm cốc hết sức bồi dưỡng Thiên Cầm Tiên Lý Vô Song, ký thác kỳ vọng cao. Tuy Thiên Cầm Tiên Lý Vô Song mới mười sáu tuổi nhưng đã là chuyên gia cầm đạo, mới nghe nốt nhạc đầu của Đinh Hạo đã khiến nàng hất vọng.
Cái gọi là người trong nghề liếc sơ đã nhìn thấu.
Đinh Hạo đàn nốt đầu âm sắc không thuần, hơi nóng nảy, cách đàn tán loạn, kiến thức cơ bản non nớt, còn không bằng đệ tử ký danh mới nhập môn hơn mười ngày của Thiên Âm cốc. Rõ ràng Đinh Hạo không có tạo nghệ đạo đàn cổ làm Thiên Cầm Tiên Lý Vô Song cảm thấy nổi tiếng chưa chắc xứng với thực.
Thiên Cầm Tiên Lý Vô Song thầm nghĩ:
- Không lẽ tin đồn bậy, khúc Nhị Tuyền Ánh Nguyệt không phải Đinh Hạo tạo ra? Ta nghe khúc đó trăm lần, cảnh giới ẩn chứa bên trong không phải chuyên gia về âm luật không thể chép ra. Đạo âm luật trăm sông đổ về một biển, dù Đinh Hạo không giỏi cổ cầm cũng không đến mức tệ như vậy.
Thiên Cầm Tiên Lý Vô Song xuất thân từ môn phái nhỏ nhưng rất kiêu ngạo, nàng thấy thất vọng, cảm thấy bảo cầm Phiêu Diêu nằm trong tay Đinh Hạo thật uổng phí của trời.
Thiên Cầm Tiên Lý Vô Song biến sắc mặt định cắt ngang Đinh Hạo diễn tấu.
Lúc này tiếng cầm thay đổi, một chuỗi giai điệu chảy từ cầm huyền đàn cổ Phiêu Diêu khiến tim Thiên Cầm Tiên Lý Vô Song run lên.
- A? Tại sao bỗng thay đổi...
Thiên Cầm Tiên Lý Vô Song kêu lên, muốn nghe tiếp.
* * *
Đinh Hạo dần chìm trong ý cảnh khúc nhạc Ngư Tiều Vấn Đáp.
Đinh Hạo cảm thấy lúc trước bị phụ mẫu bức học tập các loại văn nghệ là vô cùng may mắn.
Khi đó phụ mẫu Đinh Hạo mong con thành rồng, dẫn hắn báo danh nhiều môn nhạc khí, nhị hồ nằm trong số đó, biết sơ đàn cầm. Khi ấy thầy đàn cầm buộc Đinh Hạo luyện đi tập lại mười khúc nhạc đàn cổ nổi danh của Trung Quốc cổ đại, Ngư Tiều Vấn Đáp là một trong số đó.
Kỳ ức quen thuộc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền