Chương 448: Không ra oai thì chết sao (thượng)?
Lại có một đệ tử Ninh Châu tức giận quát:
- Phản phản, tên dã man đê tiện nhà ngươi vô lễ như vậy...
Đinh Hạo không thèm nhìn Đinh Hạo, lại dùng chiêu cũ thi triển Phong Lôi Thần Chưởng. Bàn tay to màu vàng khổng lồ chợt lóe túm đệ tử Ninh Châu cảnh giới Võ Vương cảnh tới gần, phong ấn lực lượng đè dưới mông. Bây giờ dưới mông Đinh Hạo có một đống người, ai nấy nghiến răng nghiến lợi, hận không thể chết ngay cho rồi. Ở Ninh Châu bọn họ là thiên tài cao cao tại thượng thế mà bị kẻ thô lỗ trong mắt bọn họ sỉ nhục.
Có người vùng vẫy điên cuồng, mặt đỏ rực rống to:
- Bắc man, tại sao nhục nhã chúng ta như vậy? Nam nhi có thể giết không thể làm nhục! Có ngon thì ngươi giết chúng ta đi!
Đinh Hạo nói:
- Bây giờ biết nam nhi có thể giết không thể làm nhục? Lúc trước khi các ngươi nói lời nhục nhã đệ tử Tuyết Châu ta tại sao không nghĩ đến bây giờ? Ta chỉ lấy chút tiền lợi.
Đinh Hạo đạp lên mặt đệ tử Ninh Châu đó.
Mọi người trợn mắt há hốc mồm.
Quá kiêu ngạo, rất bá đạo, thật là... Hả hê.
Phía xa.
Đám người thiếu niên tóc ngắn màu đỏ cũng trước cực kỳ huênh hoang liếc nhau, đổ mồ hôi lạnh.
Giờ thì đám người thiếu niên tóc ngắn màu đỏ không dám thở mạnh, âm thầm lùi ra xa vài trăm thước. Đặc biệt là thiếu niên tóc ngắn màu đỏ, gã cảm thấy có luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng sắp bay đầu. Thiếu niên tóc ngắn màu đỏ không ngờ trong đám người nhà quê ra yêu nghiệt đánh bay cường giả cảnh giới Võ Vương cảnh như đuổi ruồi.
May mắn vừa rồi không thật sự xung đột, nếu không thì người nằm dưới mông Đinh Hạo bây giờ chắc có gã.
Lúc này ba thiếu niên áo đen đứng trên Thiểm Điện Cự Tích cấp vương mở mắt ra.
- Thú vị.
- Không ngờ chưa vào Cự Linh thành đã gặp tên người rừng thú vị.
- Phù, xem ra danh tiếng Minh Châu Tam Hoàng của chúng ta chưa đủ lớn, người rừng vùng heo hút đê tiên dám không biết sống chết khiêu khích uy nghiêm của chúng ta.
Ánh mắt ba thiếu niên áo đen Ninh Châu nhìn Đinh Hạo như thấy một con thỏ hơi mạnh chút, đầy hứng thú, đối thoại cười cợt nói lên bọn họ không để Đinh Hạo vào mắt. Dù lúc trước Đinh Hạo biểu hiện ra thực lực cực kỳ cường đại vẫn không đủ khiến ba thiếu niên áo đen Ninh Châu thấy sợ hãi.
- Bắc man, tên ngươi là gì?
Lão tam trong Ninh Châu Tam Hoàng duỗi eo, biểu tình trêu cợt hỏi:
- Không tệ, ngươi có thể mượn lực lượng từ cổ minh văn trận pháp hình thành từ thượng cổ đến nay, thú vị. Bản hoàng đang thiếu một mã phu, nếu ngươi đến đây dắt ngựa thì sẽ tha cho ngươi khỏi chết.
Nghe lão tam Ninh Châu Tam Hoàng nói, mọi người ngộ ra.
Đặc biệt là đệ tử Tuyết Châu hiểu nguyên nhân vì sao thực lực của Đinh Hạo tăng vọt.
Các đệ tử Tuyết Châu đều biết Đinh Hạo là minh văn sư nhưng bọn họ không ngờ tọa nghệ của hắn đã đến trình độ đó. Mượn lực lượng cổ minh văn trận pháp dưới đất hình thành từ thượng cổ? Trong đám đông có vài minh văn sư nhưng không ai phát hiện tình huống dưới đất, thì ra xung quanh có minh văn trận pháp khổng lồ, nếu nó hình thành từ thượng cổ thì tích lũy, hấp thu lực lượng bao nhiêu năm nay chắc đã mênh mông như biển, hèn gì...
Đinh Hạo cười nhạt châm chích lại:
- Dưới mông ta còn thiếu một cái ghế mặt người, nếu ngươi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền