Chương 464: Liệt Thiên Kiếm Tông
Đinh Hạo dọc theo dòng sông xuống hạ du ngàn dặm vẫn không phát hiện ra.
Đinh Hạo sưu tầm rất kỹ, dù là một mảnh vải nhỏ hay mảnh vụn vũ khí cũng không thoát khỏi thần thức như thiên la địa vọng của hắn. Tiếc rằng Đinh Hạo tìm mãi mà không phát hiện manh mối gì.
Đinh Hạo đành từ bỏ.
Đinh Hạo nhớ đến đám cao thủ Phong Châu không có tự tôn, hắn có lời muốn hỏi bọn họ. Đinh Hạo quay về đường cũ.
- A! Tiền bối đã về rồi, tốt quá, chúng ta nhớ tiền bối muốn chết.
Đám người thanh niên khỉ ốm thấy Đinh Hạo trở về liền cười nịnh hớn hở chạy tới, thân thiết còn hơn thấy cha ruột, hận không thể chạy ngay đến xoa bóp vai cho hắn.
- Các ngươi... Không có việc gì hiến ân cần, không tặc cũng là trộm.
Đinh Hạo bực mình mắng:
- Nồng nhiệt như vậy làm gì? Chúng ta quen thân sao?
Thanh niên khỉ ốm trợn to đôi mắt ngây thơ chân thành, mặt dày nói:
- Tiền bối, trong thiên địa mênh mông này chúng ta gặp nhau, người không thấy đây là duyên phận sao?
- Phụt.
Đinh Hạo suýt phun nước miếng.
Duyên phận cái đầu ngươi!
- Đúng vậy. Tiền bối, năm người chúng ta đã bị sức hấp dẫn nhân cách cao thượng, thực lực cường đại của người chinh phục. Thấy tiền bối hết lòng hết sức vì bằng hữu mất tích của mình làm chúng ta rất hâm mộ.
Nam nhân lùn chắc khỏe nịnh nọt vô cùng thuận miệng, mặt dày nói:
- Cho nên năm chúng ta quyết định, tự nguyện trở thành người hầu đi theo tiền bối, nghe tiền bối sai bảo. Xin tiền bối hãy thu nhận chúng ta!
Đinh Hạo rất muốn nói một tiếng: Năm vị, các ngươi không thể ngừng uống thuốc.
Nhưng Đinh Hạo nghĩ lại mặc dù năm tên này xấu xa một chút nhưng trực giác cho hắn biết bọn họ không phải người xấu, giữ bên người cũng được. Ít nhất sau này khi Đinh Hạo tu luyện hoặc ngủ có người canh gác, nếu gặp mãnh thú tuyệt thế đẳng cấp hoàng thì hắn có mấy tay sai giúp đỡ.
Quan trọng hơn là Đinh Hạo giữ lại năm người lúc buồn có giải trí đỡ chán.
Cuối cùng Đinh Hạo gật đầu, nói:
- Được rồi.
Năm người nam nhân lùn chắc khỏe, thanh niên khỉ ốm không biết lòng tự tôn là gì nghe xong hoan hô nhảy nhót.
* * *
Mười ngày sau.
Năm người nam nhân lùn chắc khỏe, thanh niên khỉ ốm kích động ôm đầu khóc rống.
Đinh Hạo kiềm không được hú dài.
Bôn ba gần mười vạn dặm rốt cuộc đoàn người ra khỏi rừng rậm nguyên thủy mênh mông, đến thế giới bên ngoài. Nhìn thảo nguyên, thành quách mơ hồ phía xa, mọi người hận không thể phát cuồng chạy như điên.
A?
Chờ chút, bóng thành quách?
Kích động qua đi Đinh Hạo, năm người nam nhân lùn chắc khỏe, thanh niên khỉ ốm liếc nhau, thấy mắt đối phương giật mình.
Tại sao chỗ này có thành thị? Chẳng lẽ bên trong có cư dân bản địa sống?
Hoặc là di tích thượng cổ từng sụp đổ?
Thanh niên khỉ ốm kinh kêu:
- Mau nhìn kìa, đó là gì?
Mọi người nhìn theo ngón tay thanh niên khỉ ốm chỉ, ngây người. Phía xa, một áng mây trắng trôi qua lộ ra vật thể đen kịt bềnh bồng, đó không phải là chim chóc hay cự thú mà là thuyền cổ đen thui loang lổ có mái chèo, giương buồm xẹt qua bầu trời như đang trong biển vòng quanh thành quách.
Nam nhân lùn chắc khỏe rụt rè đề nghị với Đinh Hạo:
- Hạo ca, chúng ta đi qua xem thử đi? Nhưng phải cẩn thận, ta cảm thấy tòa cổ thành, cổ thuyền này quá yên tĩnh, hơi kỳ kỳ.
Đinh Hạo không nói,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền