Chương 67: Bế môn tạ khách kiếm thức
Lần này Đinh Hạo bắt giữ cảm giác đã có thay đổi.
Không còn là hình ảnh, quỹ tích rực rỡ mà khí thế đậm đặc ập tới bao phủ Đinh Hạo, khiến hắn chìm trong thế giới chỉ có kiếm, chỉ còn lại kiếm.
Một ngọn núi, đống lửa, thiên địa vạn vật đều biến mất, toàn thế giới chỉ có một thanh trường kiếm huyễn hóa ra đường cong kỳ dị.
Đinh Hạo ngây ngốc đứng tại chỗ, dường như quên hít thở, biểu tình như say như mê.
Thấy hình ảnh đó Quái Khách Áo Xanh gật gù, đáy mắt lóe tia vừa lòng, vui mừng.
- Lần thứ ba.
Quái Khách Áo Xanh không nhanh không chậm thi triển kiếm thức lần thứ ba.
Lần thứ ba này Đinh Hạo cảm thấy cảnh tượng trước mắt lại thay đổi.
Tất cả ảo giác, ý cảnh trước đó hoàn toàn biến mất, trong mắt Đinh Hạo chỉ có chiêu thức, nhánh cây đường đi rõ ràng diễn hóa diễn biến. Đây là chiêu thức ngay ngắn không chứa ý cảnh nào.
- Được rồi, ba lần kết thúc, có thể nắm giữ bao nhiêu phải xem ngộ tính, tạo hóa của ngươi.
Quái Khách Áo Xanh biểu thị kết túc, không giảng giải thêm. Quái Khách Áo Xanh ném nhánh cây về đống lửa, lấy hồ lô rượu xuống uống mấy hớp rượu.
Đinh Hạo như không nghe thấy đứng ngây tại chỗ giống tượng đất.
Quái Khách Áo Xanh vui mừng, gật gù lầm bầm:
- Ha ha ha ha ha ha! Không sai, không sai, trẻ nhỏ dễ dạy!
Quái Khách Áo Xanh không nói gì thêm, quay về bên nồi vớt đồ cặn ăn ngon lành.
Thời gian trôi nhanh.
Trăng rơi, mặt trời lên.
Phía đường chân trời lộ ra vệt trắng, từng luồng sương lượn lờ trong núi. Đứng trên đỉnh núi nhìn xuống dưới, phương xa sóng gợn, lầu các ẩn hiện, giống như tiên cảnh.
Khi tia nắng thứ nhất chiếu rọi trên người, Đinh Hạo giật mình tỉnh táo khỏi trạng thái vong ngã.
Đinh Hạo kiềm không được cảm thán rằng:
- Hay cho một thức kiếm pháp phòng thủ đáng sợ. Như phong tự bế, phong tỏa hết thảy sơ hở, thần diệu tới cực điểm, vô cùng tinh xảo. Khó thể tưởng tượng trên đời này còn có kiếm thức phòng ngự không kẽ hở, càng khó tin thế gian này có kiếm pháp gì công phá được chiêu này.
Phẩm cấp một thức kiếm pháp này vượt qua nhân giai, địa giai rất xa.
Kiếm pháp đạt đến thiên giai hay thần giai thì ánh mắt hiện giờ của Đinh Hạo khó đoán ra.
- Ha ha ha ha ha ha! Lão tử ngẫu nhiên ngộ ba thức kiếm pháp vô danh, không thuộc về bất cứ môn phái, bởi vậy ngươi nắm giữ bao nhiêu cứ sử dụng bấy nhiêu, không cần e ngại cái gì. Vừa rồi truyền thụ cho ngươi một thức tên là Bế Môn Tạ Khách kiếm thức, chiêu thủ duy nhất trong ba thức kiếm pháp vô danh. Hì hì, trong toàn Vấn Kiếm tông chỉ có vài người phá được chiêu này của lão tử.
Quái Khách Áo Xanh thấy biểu tình khen nức nở của Đinh Hạo thì phổng mũi, chịu khó giải thích.
Đinh Hạo biểu tình nghiêm túc, trong lòng tràn ngập cảm kích.
Đinh Hạo biết rõ một thức kiếm pháp này có ý nghĩa gì với kiếm khách, định quỳ hai gối xuống đất dùng lễ tiết lớn nhất tiết biểu thị cảm tạ.
- Này, đừng đừng đừng, ngươi muốn làm gì?
Quái Khách Áo Xanh thấy bộ dạng của Đinh Hạo thì biểu tình kinh khủng nhảy sang bên.
Đinh Hạo ngẩn người muốn quỳ tiếp.
Quái Khách Áo Xanh vội vàng giơ tay lên, lực lượng vô hình tuôn ra nâng Đinh Hạo dậy.
Quái Khách Áo Xanh lắc mái tóc đen rối nguầy nguậy la làng:
- Tuyệt đối đừng quỳ! Ngươi không thể hại ta! Lão tử không thu thằng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền