Chương 106: Mộ Tuyết Muốn Giúp Lục Thủy Mở Sọ Não
Trong khi Mộ Tuyết còn đang suy nghĩ, Đinh Lương đột nhiên gõ cửa nói:
“Đại Tiểu thư, Lục Phu nhân tới.”
Mộ Tuyết gật đầu, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.
Mẹ đã có thời gian rảnh đến đây, vậy cũng có nghĩa là Lục Thủy hẳn cũng đang rảnh rỗi, như thế ngày mai liền có thể nhìn thấy hắn rồi đúng không?
Nghĩ tới đây, Mộ Tuyết cảm thấy thật cao hứng.
Khi Mộ Tuyết vừa mới đến chỗ cửa ra vào thì đã thấy Đông Phương Lê Âm bước tới.
Mộ Tuyết lập tức nhẹ giọng kêu lên:
“Di Lê m.”
Mặc dù nàng quen gọi là mẹ hơn, nhưng lúc này chưa thể gọi được.
Mà gọi tiền bối thì cảm giác quá lạnh nhạt, gọi bá mẫu thì lại hơi già, gọi tỷ tỷ thì không phù hợp với thân phận lắm, cho nên gọi di là tốt nhất.
Đông Phương Lê Âm cười nói:
“Vào nhà đi.”
Sau khi Mộ Tuyết và Đông Phương Lê Âm đi vào trong nhà, Đinh Lương cũng tự động rời đi cùng với Kỳ Khê ở bên ngoài.
“Đến đây ngồi, ta mang tới cho con một vài thứ, ừm, coi như là lễ vật đi.” Đông Phương Lê Âm ngồi bên cạnh bàn nói.
Mộ Tuyết có chút tò mò, nàng ở Lục gia vẫn luôn nghe người ta nói rằng Phu nhân Tộc trưởng có chuẩn bị lễ gặp mặt cho nàng.
Chỉ là vẫn chưa có đưa đến.
Nói là chưa đến thời điểm thích hợp.
‘Đã đến lúc tặng lễ gặp mặt rồi sao?’ Mộ Tuyết suy đoán trong lòng.
Lúc này Mộ Tuyết đang đi tới ngồi ở bên cạnh Đông Phương Lê Âm.
Chờ Mộ Tuyết ngồi xuống xong, Đông Phương Lê Âm liền lấy ra hai đồ vật nhỏ, sau đó để lên bàn.
Thuận tiện hỏi:
“Nhìn xem có thích không?”
Sau khi Đông Phương Lê Âm thu tay lại rồi, Mộ Tuyết mới nhìn rõ đồ vật ở trên bàn.
Trong nháy mắt, nàng ngây ngẩn cả người.
Lược và trâm cài tóc làm từ Tử Lung Mộc?
Thứ này tuy là nhìn không ra hồn lắm, nhưng ở kiếp trước nàng vẫn vô cùng thích.
Nhìn đẹp là một chuyện, chủ yếu bởi vì là đồ Lục Thủy tặng, do hắn tự tìm tới, tự tay làm.
Có ý nghĩa hơn rất nhiều so với bất kì món quà nào mà nàng từng nhận được.
Là món quà nàng yêu thích nhất trong số những thứ từng nàng được tặng.
Một kiếp này cũng vẫn phải là do Lục Thủy làm, Lục Thủy tặng mới được.
Nếu là do những người khác tặng, những người khác làm, thì nàng không cần.
Đông Phương Lê Âm nhìn Mộ Tuyết không nhúc nhích, tò mò hỏi:
“Không thích?”
Mộ Tuyết lập tức lắc đầu:
“Không phải, con rất thích, nhưng mà...”
“Nhưng mà không phải là do Lục Thủy tặng, cho nên không cần có đúng không?” Đông Phương Lê Âm cười hỏi.
Nghe thấy Đông Phương Lê Âm nói như vậy, Mộ Tuyết mặt đỏ rần đứng lên, nhanh chóng lắc đầu:
“Không, không phải.”
Đông Phương Lê Âm vui vẻ cười.
Nàng phát hiện ra không chỉ có con trai nàng đơn phương thích Mộ Tuyết, mà Mộ Tuyết cũng thích nó.
Thật sự là một chuyện khiến người ta vui mừng, con trai nàng có lẽ là người ngốc có ngốc phúc chăng?
Trà Trà còn ngốc hơn, phúc khí của nó cũng không tệ, nhưng là về mặt tu luyện.
Mộ Tuyết cúi đầu, không nói gì.
Bốp.
Đông Phương Lê Âm vỗ tay một cái.
Sau đó, một loạt hình ảnh bỗng xuất hiện trước mặt Mộ Tuyết:
“Nhìn đi.”
Mộ Tuyết tò mò quay đầu nhìn sang.
Ngay sau đó nàng liền sững sờ, nàng phát hiện người trong hình ảnh trước mặt nàng chính là Lục Thủy, đang yên tĩnh ngồi cạnh cha mẹ hắn khắc lược và trâm cài tóc.
Động tác kia hoàn toàn không phải là của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền