Chương 108: Thứ Mạnh Nhất Là Gì?
Sau khi đưa Mộ Tuyết trở về xong, Lục Thủy liền quyết định đi đến quảng trường, hắn muốn luyện thể một chút.
Nếu bây giờ sang đó, khả năng có thể gặp được cha hắn.
Tiện thể thỉnh giáo ông một chút.
Mộ Tuyết thì trở về sân nhỏ.
Nàng đương nhiên không thể chạy loạn như người nào đó, nhưng cảm giác khi được Lục Thủy đưa về cũng khá tốt.
Mặc dù trước kia nơi Lục Thủy đưa nàng về là sân nhỏ của hắn, nhưng về nơi này cũng ổn, cách chỗ Lục Thủy cũng không quá xa.
Mộ Tuyết vừa trở về, Đinh Lương liền chạy ra đón:
“Đại Tiểu thư, người trở về rồi.”
Mộ Tuyết gật đầu, nàng do dự một chút, nói:
“Đinh Lương, ngươi có số điện thoại của dì Đường không?”
Đinh Lương gật đầu.
Một lát sau, Mộ Tuyết lưu thêm số điện thoại của Đinh Lương và dì Đường vào trong máy mình.
Nàng ngồi trong phòng, lại do dự thêm một hồi lâu, cuối cùng nhấn vào một dãy số.
Rất nhanh sau đó, một giọng nói vang lên:
“Ai đó?”
Là giọng của dì Đường.
“Dì Đường, là con, Mộ Tuyết.” Mộ Tuyết nhẹ giọng trả lời.
Nghe được tiếng của Mộ Tuyết, phía đối diện yên lặng một lát, như là có chút bất ngờ.
“Con, con mua điện thoại rồi?” Đường Y hơi lắp bắp nói.
Nàng có chút không biết nên nói chuyện với Mộ Tuyết thế nào.
Đã qua nhiều năm như vậy rồi, đây là lần đầu tiên Mộ Tuyết gọi điện thoại cho nàng.
Đương nhiên, một phần cũng là do đây là lần đầu tiên Mộ Tuyết đi ra ngoài.
Dạ một tiếng, Mộ Tuyết giải thích, nói:
“Có một cái cũng thuận tiện hơn.”
Sau đó cả hai đều trầm mặc, không biết nên nói cái gì tiếp.
Cuối cùng, Đường Y phá vỡ sự trầm mặc này, hỏi:
“Con, con ở Lục gia vẫn tốt chứ?”
“Vâng, vẫn tốt ạ, Nhã Lâm giờ vẫn chăm chỉ luyện công chứ?” Mộ Tuyết hỏi.
“Ừ, chỉ là mỗi ngày đều hỏi đến con.” Ngừng một chút, Đường Y lại hỏi:
“Con lúc nào thì trở về?”
Đường Y biết, đối với Mộ Tuyết mà nói, ở Lục gia khẳng định là còn tốt hơn so với ở Mộ gia.
Mộ Tuyết lắc đầu, chầm chậm nhẹ nhàng nói:
“Không biết nữa, nhưng hẳn là còn phải qua một thời gian nữa, đúng rồi, dì Đường, trong ngăn tủ ở phòng con có một quyển sách.
Vốn là định sau khi lấy chồng thì sẽ tặng lại cho dì, nhưng có lẽ nên đưa sớm thì tốt hơn.”
Lại nói thêm vài câu, Mộ Tuyết liền cúp điện thoại.
Nàng hơi hạ mày xuống, ngồi ngay ngắn tại chỗ.
Không nói gì.
Có chút muốn gặp Lục Thủy.
--- ---
Mộ gia.
Đường Y để điện thoại dì động xuống, nàng vốn đang ở trong viện của Mộ Tuyết.
Là dẫn Nhã Lâm tới luyện công.
Đối với Nhã Lâm mà nói thì chỉ là tới đây chơi trò chơi.
Đứa nhỏ đó thật ra hoàn toàn không hiểu là mình đang luyện cái gì.
Những người khác trong tộc cũng cảm thấy là nàng bị lừa, nói rằng Mộ Tuyết làm sao mà có thể tùy tiện dạy người khác Thiên Nữ Chân Kinh như thế.
Nàng thật ra cũng có chút hoài nghi, vì muốn nghiệm chứng, nàng thậm chí đã tự mình đi vào trận pháp kia.
Đáng tiếc là không cảm nhận được gì.
Đổi thành đứa con gái lớn của nàng là Nhã Nguyệt thì cũng vậy.
Đường Y lại càng thêm hoài nghi, nhưng nàng cũng không nói gì, vẫn tiếp tục mang Nhã Lâm tới đây.
Nàng đi vào gian phòng của Mộ Tuyết.
Nàng rất ngạc nhiên khi nghe Mộ Tuyết nói muốn đưa cho mình một cuốn sách, tuy cũng đã có chút suy đoán trong lòng, nhưng lại nhanh chóng gạt bỏ.
Nhưng là đến mức khiến cho Mộ Tuyết tự đi gọi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền