ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh

Chương 1375. Người sáng lập Đạo Tông (2)

Chương 1373: Người sáng lập Đạo Tông (2)

Người sáng lập Đạo Tông (2)

Không bao lâu sau, bốn người Lục Thủy đã đi tới đỉnh núi.

Ngắm nhìn ngọn núi bàng bạc to lớn dưới chân.

Lúc này, Mặc Vân Tử mang theo năm vị đệ tử của Kiếm Nhất đi tới chỗ ngọn núi, lúc này, bốn người Lục Thủy đang ở sau lưng bọn họ, cách khá xa.

Ngay lúc Mặc Vân Tử đang định mở miệng thì một tiếng nổ rung trời đột nhiên vang lên.

Ầm ầm!

Lúc này, ngọn núi đối diện bắt đầu rung chuyển sụp đổ,một lát sau, hai chữ cái xuất hiện ở phía đối diện ngọn núi đó — Đạo Tông.

Khí thế bàng bạc.

Cùng lúc đó, Kiếm Nhất đỏ mắt nhìn Cơ Tầm từ trên cao rơi xuống.

Hắn đang đứng giữa Lục và Lục Thủy.

Lúc này, Lục Thủy và Mộ Tuyết ở bên trái, Lục và Cửu đứng ở bên phải.

Kiếm Nhất và Cơ Tầm vừa vặn ở giữa.

Ngọn núi sụp đổ, gió thổi mạnh.

Làm tung bay góc áo của sáu người.

Kiếm Nhất đứng chắp tay, từ trên cao nhìn xuống, từ trong không trung, một âm thanh vang vọng mênh mông truyền tới:

“Hôm nay, tông môn mạnh nhất tu chân giới, Đạo Tông.

Thành lập."

“Gâu!” Đứng trước mặt Kiếm Nhất kêu lên một tiếng.

Tiếng sủa vang vọng tám hướng.

Đạo Tông, dù là một con chó cũng ở cấp bậc Đại Đạo Thiên Thành.

Lục Thủy đứng ở biên giới ngọn núi, hắn nhìn Đạo Tông, nhất thời cảm khái vạn phần.

Chính mình cũng là một trong những người sáng lập Đạo Tông.

Mặc dù chỉ là lẫn vào.

Nhưng không chịu được đến lúc Kiếm Nhất thu hắn làm tiểu đệ.

Bọn hắn sẽ bị đá khỏi cuộc trò chuyện nhóm.

Chuyến đi lần này vẫn thú vị như vậy.

Đáng tiếc lần này không có việc viết lách, bản thân hắn cũng không thể tự mình ghi lại hành trình thú vị này.

Lần sau…

Nếu như còn có lần sau, hy vọng cũng đừng viết sách.

Dù sao hắn cũng chưa xem qua được bao nhiêu sách có liên quan tới thời kỳ Viễn Cổ, hắn căn bản sẽ không viết được.

Lục Thủy nắm tay Mộ Tuyết, hai người liếc nhìn nhau.

Sau đó khung cảnh xung quanh bắt đầu biến hóa.

Dường như sắp rơi vào trong vực sâu vô tận.

“Long Nhi.”

“Mê Nhi.”

“Gâu gâu!”

Lục Thủy vốn còn đang có chút cảm khái, nhất thời không muốn cảm khái nữa.

Bởi vì hắn phát hiện mình nghe thấy xưng hô Long Nhi như thế này, vậy mà lại không hề có cảm giác bài xích.

Bị những người này gọi tới quen rồi.

Quá kinh khủng.

Vẫn là mau chóng rời đi đi.

Mộ Tuyết ngược lại không có loại cảm giác xấu hổ này, nàng vẫy tay từ biệt với Cơ Tầm và Cửu.

Ầm ầm!Hai người trở lại thông đạo trong Mê Đô.

Lúc này, vết nứt trên thông đạo đã sớm biến mất.

“Lục Thiếu gia, đây chính là đã lấp đầy các vết nứt thế giới rồi sao?” Mộ Tuyết hơi kinh ngac.

Đây là lần đầu tiên nàng tiếp xúc với loại chuyện này, cảm giác có chút thần kỳ.

Mê Đô lại là thứ đồ đặc biệt như thế.

“Đúng vậy, Mê Đô sinh ra những vết nứt không hợp lý, sau đó cụ thể hóa trong thiên địa.

Có thể là bất cứ sự vật gì.

Không có nguồn gốc, thế giới không thể quy nạp được nó.

Cho nên vết nứt cứ tồn tại như vậy.

Mà chúng ta tiến vào Mê Đô, trở thành người hoặc vật trong Mê Đô.

Chẳng khác nào tạo cho Mê Đô một căn nguyên.

Thế giới tìm được đầu nguồn, sẽ lấp đầy, sửa chữa vết nứt.” Lục Thủy mở miệng giải thích.

Đại khái chính là như vậy.

Nhưng Mê Đô chính là Mê Đô, tất cả ảnh hưởng đều xuất hiện từ hư vô, bọn hắn chỉ lặp lại mọi thứ.

Đây

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip