Chương 1383: Lục tiểu hữu là người của chúng ta (2)
Lục tiểu hữu là người của chúng ta (2)
Lát sau…
Lục Thủy đi tới chỗ sân nhỏ của Mộ Tuyết.
Đến nơi này, Mộ Trạch và dì Đường liền cùng rời đi, về chỗ ở của mình.
Đông Phương Tra Tra cũng mang theo Nhã Nguyệt và Nhã Lâm rời đi.
Ngồi một ngày xe, chị dâu khẳng định là khó chịu.
Hơn nữa, đến ban đêm mẹ liền không thích nàng, cho nên chị dâu đã thành hôn chắc chắn cũng thế.
Có điều trước khi đi, Nhã Lâm vẫn để lại đồ ăn vặt.
Là nàng giấu được.
Chân Võ Chân Linh tự nhiên cũng không dám ở lại.
Thiếu gia và Thiếu Phu nhân ở một chỗ, ai dám tùy tiện tới gần?
Có điều gian phòng vẫn luôn được quét dọn thật sạch.
Nhìn từng người rời đi, trong lòng Lục Thủy có chút nặng nề, thật ra hôm nay hắn rất hy vọng mấy người Nhã Lâm này lôi kéo Mộ Tuyết đi dạo phố.
Như vậy hắn liền cực kỳ vui vẻ.
“Lục Thiếu gia nghĩ gì thế?
Có phải là đang nghĩ cách để mấy người Trà Trà kéo ta đi dạo phố hay không?” Mộ Tuyết đi tới bên cạnh Lục Thủy, trợn tròn mắt cười hỏi.
“Mộ Tiểu thư cứ nói đùa.” Lục Thủy nghiêm túc nói:
“Lúc vừa mới lên tới nơi, nghe cha vợ nói trên đường đi có không ít chỗ bán điểm tâm ngon, ta nghĩ cùng Mộ Tuyết đi ăn một chút cũng tốt.
Dù sao thì trước đó vẫn luôn ăn mì tôm.
Vừa mới gả vào đã chỉ ăn mì tôm.”
“Không bạc đãi nha.” Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy, duy trì ý cười.
“Trên bàn cờ, Lục Thiếu gia vẫn rất chiếu cố ta, vì để ta không tốn đầu óc suy nghĩ, đánh bại ta nhanh gọn.
Một đường chiếu cố luôn.
Nói ra cũng khiến người khác cảm động tới chảy nước mắt.
Nói rằng Lục Thiếu gia là người chồng điển hình.
Không cả để cho vợ cả động não.”
Lục Thủy: “...” chủ yếu là ngồi xe lửa mệt mỏi, không muốn Mộ Tiểu thư hao tổn tâm trí.
Mộ Tuyết cũng không chất vấn thêm về cái này, mà hiếu kỳ hỏi một câu:
“Lục Thiếu gia đã luyện thể tới tầng thứ mấy rồi?”
“...”
Đã đạt tới độ hoàn hảo.
Không gì không phá được.
Mộ Tiểu thư, nắm đấm trắng nhỏ nhắn của nàng không thể tạo thành bất kỳ thương tổn gì dành cho ta.
Lát sau.
Trong phòng, tử quang lập lòe ánh lên, tiếng rầm vang cũng vang lên theo từ bên ngoài.
Chỉ là người bên ngoài đã không phát hiện được, cũng không cách nào nhìn thấy ánh sáng lóe lên.
Sáng sớm.
Lục Thủy ngồi bên giường, cảm giác giường này thật mên.
Suýt chút nữa hôm nay đã phải ngồi xe lăn ăn cơm, còn may co được dãn được, giúp hắn làm giảm không ít tổn thương.
Đương nhiên, tối hôm qua cuối cùng hắn chuyển ra chỗ cha vợ.
Nói ở tổ địa nguy hiểm vạn phần, ngày mai hắn muốn bài ưu giải nạn giúp cha vợ, dạy cha vợ đánh cờ vây.
Tại sao lại là đánh cờ vây?
Thuận mồm.
Mộ Tuyết thân là thùng thuốc nổ, chung quy vẫn là thê tử hiền lành.
Tối hôm qua trong cơn giận dữ đã đánh gãy tay đánh cờ của hắn, buổi sáng lại thân mật ôm hắn.
Vì vậy, tối hôm qua có một số việc không cách nào dùng tay được, cảm giác có chút tiếc nuối.
“Tay Lục Thiếu gia động được không?” Mộ Tuyết ngồi một bên nhìn Lục Thủy.
Mộ Tuyết mặc cũng không nhiều, có điều chẳng thấy cái gì cả.
Cố ý.
“Có thể động, làm việc rất tốt.” Lục Thủy giật giật tay, gật đầu đáp.
“Cái kia…” Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy, cúi đầu, có chút ngượng ngùng nói:
“Tối hôm qua chuyện chưa làm được, có muốn bổ sung bây giừo không?”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền