Chương 1388: Nghịch chuyển thời không (1)
Nghịch chuyển thời không (1)
Lục Thủy đã thu thập xong đồ đạc, hắn nói:
"Có lẽ ngươi không quá tin, nhưng mà khả năng của ta có lẽ vượt xa tưởng tượng của ngươi.
Ngươi cũng cảm thấy rằng ngươi đang chờ ta.
Nếu vậy thì sao ta có thể phụ sự chờ đợi của ngươi được cơ chứ?
Mặc dù Chí Cao thật sự rất đặc biệt, nhưng mà cũng không có nghĩa là vô địch.
Bọn họ vẫn có thể bị đánh bại, cũng có thể bị giết chết."
Lục Thủy quay người định rời đi, trước khi đi hắn nói:
"Còn muốn nói gì nữa không?
Có thể nói cho ta biết ngay bây giờ luôn."
Minh có hơi sững sờ, hắn suy tư một chút, cuối cùng lắc đầu nói:
"Những thứ mà ta nhớ ra, thì gần như đều đã nói cả rồi.
Những thứ khác, cần phải có thêm thời gian."
"Ừ."
Lục Thủy gật đầu, cất bước rời đi, vừa đi hắn vừa nói:
"Vậy thì ta đi tìm đáp án của chính mình đây, có lẽ sau lần này ta sẽ có thể biết được hết tất cả."
Lục Thủy vừa dứt lời liền biến mất.
Minh đứng đối diện cửa, hắn vẫn có chút không tin.
Lục Thủy đúng là rất mạnh, nhưng mà hắn không biết Lục Thủy rốt cuộc mạnh tới mức nào.
Chỉ trong một thời gian ngắn như thế, hắn thật sự có thể trực tiếp đối diện với ba người Tiên Mục ư?
Trên lý thuyết thì là không thể.
Có điều...
Nếu Lục Thủy đã tự tin như thế, thì hắn đương nhiên sẽ tin tưởng, không chất vấn.
"Ta chờ ngươi."
Giọng nói của Minh vang vọng ở trong phòng, có điều không ai nghe thấy nó mà thôi.
...
Mộ Trạch nhìn Khởi Nguyên Thạch đang phát sáng, sau đó lại nhìn Khởi Nguyên Thạch dần mất đi ánh sáng.
Hắn an tĩnh chờ đợi, không quan tâm tới thời gian.
Về phần những người ở bên ngoài, hắn chỉ cần tùy tiện lấy một cái cớ là được.
Có một số việc muốn bàn giao với Lục Thủy, hắn cần Lục Thủy giúp một chuyện.
Có lẽ cần thêm một chút thời gian nữa.
Về việc nghiên cứu cờ vây, hắn có chút không biết phải nói làm sao.
Lần này, hắn trực tiếp thông tri với đại ca và nhị tỷ của mình.
Mặc kệ lời chất vấn và khuyên bảo.
Nhưng mà, hắn cũng không nói gì nhiều cả, chỉ bảo bọn họ yên tâm, không có vấn đề gì mà thôi.
Mộ Tuyết quả nhiên không nói gì cả, nàng chỉ tỏ vẻ mình đã hiểu.
Hai vị tùy tùng của Lục Thủy cũng không nói gì.
Dường như đã biết qua trước về việc này rồi.
"Giống như lời của Lục Thủy vậy, không biết cực hạn của bọn họ là bao nhiêu ngày."
Bất cứ thứ gì cũng có cực hạn.
Nhưng mà, Mộ Tuyết không hề có phản ứng gì với việc này, cho nên những người khác của Mộ gia đương nhiên cũng không nói nhiều.
Vị Thiếu nãi nãi này của Lục gia cảm thấy không thành vấn đề gì cả, thì bọn họ có thể có vấn đề gì được cơ chứ?
Cho nên, mấu chốt của vấn đề này chính là cực hạn của Mộ Tuyết là mấy ngày.
Có điều, Mộ Uyên cũng có nhắc nhở vài câu, thậm chí còn muốn biết tình huống cụ thể.
Đáng tiếc là Mộ Trạch vẫn một mực trầm mặc.
Lúc này, Mộ Trạch đang quan sát Khởi Nguyên Thạch, nhìn Lục Thủy đang nhắm mắt.
Hắn đang chờ đối phương tỉnh lại.
Đối thoại với Minh có lẽ sẽ không tốn quá nhiều thời gian.
Điều quan trọng là sau đó Lục Thủy còn muốn đi vào trong Mê Vụ Chi Đô.
Nơi mà người tu chân bình thường một khi tiến vào liền không thể đi ra được.
Lục Thủy đã đi vào rồi, cũng đã đi ra rồi, nhưng mà lần trước hình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền