Chương 1400: Cái chết của mẹ Mộ Tuyết (3)
Cái chết của mẹ Mộ Tuyết (3)
Lục Thủy đi từng bước tới chỗ của Minh trong Mê Đô.
Không biết việc này có thể mang tới kinh hỷ gì cho hắn hay không.
Có lẽ không thể nào sửa được kết cục, nhưng mà...
Có thể đền bù một chút tiếc nuối đã là tốt lắm rồi.
"Không biết Mê Đô này sẽ sinh động tới cỡ nào."
Lục Thủy nghĩ xong thì đi tới trước Mê Vụ.
Sau khi đi vào trong đó, thì hắn sẽ tới vị trí của Minh trong Mê Đô, chính là hòn đảo kia.
Nơi mà Minh bị nhốt chính là một hòn đảo, đó chính là Mê Đô, là lối vào quá khứ.
Là khu vực không tồn tại, cũng là nơi không tồn tại.
Lục Thủy dừng lại một chút, sau đó bước ra một bước, trực tiếp tiến vào trong sương mù.
Lúc này, hắn cảm giác tất cả mọi thứ xung quanh bắt đầu được hình thành, dường như đây là một nơi không hề có trật tự nào cả, bởi vì có sự tồn tại của hắn, cho nên mọi thứ ở nơi đây mới bắt đầu có trật tự.
Rất nhanh sau đó, tất cả mọi thứ cũng dần xuất hiện.
Trời xanh mây trắng.
Gió thổi nhẹ phớt qua mặt.
Nó như một thế giới độc lập vậy.
Hiện tại hắn đang đứng ở trên không trung, dưới chân là vô tận hải vực, phía trước hải vực là một hòn đảo.
Sau lưng không hề có sương mù.
Dường như đây chỉ là một thế giới bình thường.
Nhưng mà, Lục Thủy biết rằng Mê Đô đang thử đồng hóa hắn.
Khi hắn bị đồng hóa, trời xanh mây trắng sẽ biến mất, nó sẽ một lần nữa biến thành sương mù.
Có điều, việc đồng hóa này hoàn toàn không hề có một chút tác dụng nào với Lục Thủy cả.
Sau khi nhìn thấy hòn đảo kia, hắn bước từng bước qua đó.
Hắn muốn đi gặp Minh một lần.
Có điều, khi hắn vừa mới xuất hiện không bao lâu, thì đã có một bóng người tiến về phía của hắn.
Là một vị nam tử cực kỳ tuấn mỹ.
Người duy nhất có thể sánh được với đối phương, có lẽ chỉ có Ma Tu Huyết Trần với mái tóc đỏ, hoặc là người trong tiểu thuyết Sơ Vũ viết mà thôi.
Nhưng mà, không cần thiết phải so sánh.
Bởi vì, Minh không phải là là một người nam nhân thuần túy.
Hắn với Nguyệt là một thể, không phân chia nam nữ.
Minh đi tới trước mặt Lục Thủy, trong mắt của hắn tràn đầy sự kích động, hắn hỏi:
"Lục tiểu hữu?"
Hắn không dám tin.
Nhưng mà, Lục Thủy thực sự đã tới đây.
"Là ta."
Lục Thủy gật đầu.
"Ngươi..."
Minh do dự một chút, cuối cùng vẫn hỏi:
"Ngươi đã đánh bại mấy người Tiên Mục rồi à?"
"Đánh bại rồi."
Lục Thủy khẽ gật đầu, sau đó nói:
"Khi ta ra khỏi rơi này, có lẽ nơi này sẽ không còn Chí Cao nữa."
Minh không nói gì cả, Tu Chân Giới vốn là như thế.
Lúc đến thì cái gì cũng có.
Lúc đi thì chẳng có cái gì cả.
Hắn đi ở đằng trước để dẫn đường, hắn dẫn Lục Thủy đi tới trung tâm của Mê Đô.
"Ngươi nói Mê Đô ở đây là sống, nó có thể làm cảnh tượng của mấy năm trước trở nên sinh động hay không?"
Lục Thủy hỏi.
Hắn muốn làm một chút gì đó, nhất định phải tới gần thời điểm kia.
Để có thể biết rõ hơn mọi chuyện.
"Có thể."
Minh cực kỳ chắc chắn nói:
"Mê Đô này là sống, nó vẫn luôn vô cùng sinh động.
Mấy năm gần đây, mấy ngày gần đây, có thể có thân ảnh của nó.
Nhưng mà phải xem xác suất như thế nào nữa."
Lục Thủy gật đầu, có hy vọng.
Vận khí của hắn vẫn luôn rất tốt, đủ để hắn có thể
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền